Thứ Tư, 9 tháng 9, 2026

CON ĐƯ ỜNG MỚI

Mấy hôm nay tôi chạy xe đạp thể dục trên con đường mới . 

Con đường xưa lở lói bùn bụi suốt bốn mùa , hồi ấy tôi và ông ấy đã đi bộ suốt mấy năm . Con đường mới đổ bê tông phẳng phiu sạch sẽ . Cây cối hai bên đường cũng được dọn dẹp sạch sẽ . Con đường được nâng cao nên các nhà hai bên đường mặc nhiên bị trũng thấp ! A! Nếu ông ấy chưa mất thì  thế nào ông ấy cũng có ít nhất một bài xã luận trên FB phê phán vụ này cho mà xem !

Đường vắng lắm , tôi chạy xe bon bon rất mượt ! Trong cái thích thú này của tôi ( và nhiều người ) thì chắc chi không có những cái không vui của những ai đó phải không ! Thỉnh thoảng tôi hơi lệch bánh xe vì tránh vội mầy chị  sâu , mấy chàng cuốn chiếu qua qua lại lại lăng xăng - không hề biết luật giao thông ! 

- Ôi ! mấy đứa thất nghiệp này chúng đang dọn nhà chăng ?

 Vui chân tôi đạp xe mải miết xa lắc - hình như sang một phường  khác rồi !

Bên trái là đồng ruộng rau muống xanh rì  , bên phải là dòng kinh nước cũng xanh ngập màu cỏ lác ! Tôi dừng xe , hít thở sâu thưởng thức hơigió thổi vào người lồng lộng mát ! 

- Ôi! thú vị quá !đúng là hương đồng cỏ nội !

Tôi dựng xe và ngồi xuống " định cư " bên bờ nước 

Nhìn trước rồi nhìn sau - con đường vắng ngắt khiến tôi nghe lòng xao xuyến !

Tôi bỗng nhớ câu thơ của cụ Tam nguyên Yên Đổ :

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ "...

 Thì ôi thôi !Cái dại của ngài thật là quá cao thâm vi diệu !


 Hưởng cái thú đồng nội , mơ mộng ,  phơi nắng đã đời tôi mới chịu quay xe (hihi) !

- Ủa hôm nay chị về trễ vậy ? 

Tôi giựt mình ngó ngang thấy một A giành ( chính hiệu là tía em hừng đông đi cày bừa ). 

Tôi bỗng nghe lòng vui vui và trả lời một câu huề trớt :

- Dạ hôm nay tui về trễ !

A giành cười và tôi cũng cười ! Thế nào ông ta cũng nghĩ bà này ngó mặt zậy mà hơi  hơi ngố hả ta !

Tôi thì thấy lòng vui và ấm áp vì tình quê và tình người nhà quê . Tôi ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên tôi gặp A giành ấy . 

Tôi vui nên tôi cũng " tha thứ " luôn cho một " Già trâu"  hồi sáng sớm đã trêu ghẹo tôi ở đầu đường " chào người đẹp "  làm tôi bực bội muốn gây !

Và tôi cũng dễ dàng xem nhẹ luôn những bực bội muộn phiền đã từng làm tôi khó thở !

 Thì ra hôm nay tôi có nhiều cái mới . Khi mà đầu óc thơ thới , tâm tư nhẹ nhàng thì con người ta thường có lòng khoan dung nhẹ dạ dễ quên hihi

 Có phải là vì tôi đã đi trên con đường mới !




 

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

CUỘC HẸN CAFÉ

 Hôm qua bạn thể dục 

Hẹn hôm nay cà phê

Cả chiều qua lục đục 

Chọn áo quần mệt ghê 


Thế mà ...thế rồi ...sáng 

Mở mắt : gần bảy giờ 

Ô hô ...cái báo thức

Mi không gọi ta sao  


Dạ thưa em đã gọi 

Tại bà ngủ quá ...mê 

Tại cũng tại hồi tối 

Bà thức hơn không giờ !


A lê a lê hấp 

Uống nước rồi rửa mặt 

Bỏ thoa kem , đánh răng 

Lên xe đạp phăm phăm ...


Đến chổ hẹn vắng hoắt

Hỏi han một vài người 

Họ nói các cô ấy 

Chạy tìm cô quá trời 


Hihi tui dậy trễ

Dậy bảy giờ kém rùi 

Chạy ba chân bốn cẳng 

Sợ mang tiếng hứa lèo 


Rồi chạy u lên quán 

Vẫn không thấy mống nào 

Chủ quán cười châm chọc 

Mấy " má " lạc vườn đào  



Phân trần cùng cô bác 

Không biết "lói " thế "lào "

Lần đầu lịch sử ngủ 

Gần bảy giờ đồng hồ 


Bởi ông bà nói đúng 

Cái rủi ẩn trong may 

Chưa kịp mừng ngủ tốt 

Đã lỡ hẹn đâu hay ...


Thêm một cái quên nữa 

 Của cụ bà Kim May 

Báo bà con cô bác 

Cười cùng bà Kim may 😂










Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

TÔI ĐÃ THÀNH NHÀ BÁC HỌC


Nể cho ông bác học
Làm cửa cho lồng mèo
Cửa lớn cho mèo mẹ
Cửa nhỏ cho mèo con
Nể cho tôi đi chợ
Quên cái bóp ở nhà
Mua đồ xong ..quê độ
Đạp xe lộn về nhà
Nhưng quê độ hơn nữa
Khi vừa tới cửa nhà
Mới nhớ ra điện thoại
Có bangking bên người
Khoe bà con cô bác
Tui thành bác học rùi
Tha hồ quên nhiều thứ
Xin nhớ cái tên thui☺☺

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

THẤY PHẬN MÌNH NHƯ KHÔNG

 Đêm qua mình bị bóng 

Đè gần ngộp thở luôn 

Thần thức lơ mơ tỉnh 

Thân thể như đúc khuôn 


Có một chút nhận biết 

Ráng hết sức vẫy vùng 

Tám phần mười tuyệt vọng 

Muốn buông xuôi ... cho xong 


Rồi vừa sơ sơ tỉnh 

 Lại tiếp tục đầu hàng 

Giằng co hai ba lượt 

Bản năng sống cứu nàng 


Tập hai liền tập một 

Thấy được người tặng hoa 

Quen cái tánh nghi ngại

Đoan chắc nầy là ma 


Bèn thất thanh cầu cứu 

 Một mình trong mông lung 

Trong bóng đêm cô quạnh 

Thấy phận mình ...như không 


Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

CUỘC HỌP MẶT CẤP CAO (TUỔI)

 Hôm nay "ngũ linh công chúa" họp mặt , ăn vặt , bàn chuyện lặt vặt 😛

Món ăn chủ lực là cơm tấm

Món uống chủ đạo là cà phê sữa đá

Món ăn vặt gồm măng cục , bom ,lê ,bánh quy , mứt , ,,,

Có cả mì giòn bim bim của con nít hihi

Mỗi nàng một chuyện , không đầu không đuôi không mạch không lạc , vậy mà tiếng cười không dứt , kéo rê từ 9 giờ cho đến tận gần 12 giờ trưa mới vãng tuồng (ha ha )

Nàng Kim Cương hiền ngoan nhất bọn báo cáo quá trình lúc nhỏ tới bi giờ hai vợ chồng không hề gây lộn , giận hờn ghen tuông cãi qua cãi lại lấy một tiếng !
- Em công nhận nè , nàng Nguyệt Thu hùng hồn công nhận
Và em cũng công nhận bà KC nầy hồi đó hiền ngoan lại giỏi giang nữa , cho nên rất nhiều bà ở xóm ngắm nghé cho con trai !
- Hihihi , thiệt vậy đó , mấy ông con trai cũng đeo theo em nữa !
- Trong khi bả đắt sô như vậy còn em thì ê sắc ế .. tới đi dạy rùi mới gặp ông xã hiihi, nàng Nguyệt Thu tự thú !
- Tui cũng ế nè , trong khi mấy nhỏ bạn tui lớp bảy lớp tám đã lên xe bông còn tui tới lớp 12 mới có bồ đó , nàng Kim May cũng hic hic
- Ôi nhờ có chồng trễ mới có nghề nghiệp như mấy chị còn em đắt sô sớm giờ làm nông cực thấy tổ nè ! Nàng KC nhỏ nhẻ
- Nhưng hai vợ chồng em hòa thuận êm ấm như vậy là số một rồi !
- Không thể tránh được số phận đã an bày !
Thôi uống đi uống đi ...chúc mừng chúc mừng ... Chúng mình còn mạnh khỏe
Vậy là mấy ly cà phê sữa đuợc cụng nhau côm cốp :)
Nàng Thanh Tâm thì luôn thương nhớ quá chừng ông chồng quá cố :
- Chị ơi là chị , em không thể nào tìm được người thứ hai như ổng ...
Ngày xưa ổng đi cưới em đâu đà chịu ..., hơn một tháng em chưa cho ổng rờ rẫm , em để cái gối ôm ở giũa cấm ông đụng cái gối ôm hihihi
- Nhưng đụng em thì được ha , nàng KimLong chọc ghẹo !
Cả bọn cười ồn ả
Nàng Thanh Tâm tỉnh bơ kể tiếp :
- Vậy mà ổng cứ tỉnh như không ... chờ tới ngày em thất thủ ...để rồi sau đó chìu chuộng em suốt một đời !..
- Bởi vậy bà nhớ tới ổng hoài đó
- Dạ đúng !Nên em cứ nói với ổng nếu có kiếp sau thì ông phải đầu thai làm vợ , tui làm chồng để tui bù lỗ cho ông nhen !
- Hihi...hung dữ như bà thì làm chồng lại ăn hiếp người ta tiếp !
Nàng Long châm thêm:
-Mấy ông chồng thường hung dữ ...
- Và gia trưởng nữa!
Cả bọn cười ngặt nghẽo , mặc cho nàng ThanhTâm nguýt hái ...
- Nói chung tất cả là do duyên nợ ...
- Và định mệnh đã an bày !
- Đúng vậy !Như ba má mình nè , đám cưới rồi mà bà má mình cả tháng không cho mình nhập khẩu ...
- Hả ... giống như bà Tâm ?
- Ừa ... bà không để gối ôm mà đạp ông ba xuống đất luôn hihi
- Haha các bà hồi xưa đâu có vừa hả ta !
...
 Hết chuyện chồng rồi đến chuyện con chuyện dâu chuyện cháu , chuyện ngày xưa chuyện ngày nay ,chuyện vô thường ,chuyện tình đời , chuyện thế sự .
     Vài chuyện đời kể trên youtube làm cả bọn liên hệ thực tế lặng im mấy phút sụt sịt  :
 - Trông người mà nghĩ đến ta !
- Ủa ủa sao mà đồng hội đồng thuyền 
 - Đồng bệnh tương liên mà ...
- Ừa thì đồng lứa đồng tuổi đồng thời đồng bệnh ...
Qua vài "nốt trầm xao xuyến " các nàng bèn đưa ra nghị quyết PHỚT LỜ CÁC CHUYỆN KHÔNG VUI 
- Tuổi này một đống chuyện buồn 
Hơi sức nào chấp bỏ buông cho rồi 
 -Quy quy ...Tre vien 
- Đắc co . 
- Ô kê ..
- Hảo lớ ...
 -Hảo lớ ..
- Hihi haha 
🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌🙌

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

HẬU SINH . . . KHẢ ÚY

_ Bà ...

Bé Nhím - cháu ngoại của một bạn thể dục -chạy a lại sà vào lòng tôi , ngã đầu vào ngực tôi nũng nịu 

Rồi hết người này đến người kia trong nhóm thể dục đều được con bé chia đều cho sự thân thiện ! 

_ Con nhỏ này dễ thương quá 

 _ Lớn lên lanh lợi phải biết 

_ Ta nói nhỏ này nữa nó làm ở Bộ ngoại giao 

_ E hèm ...nhưng trong cái hay nó có cái dỡ

_ Dỡ sao ?

_ Thì  dạn quá dễ bị người ta dụ đi  chứ sao 

_ Ờ hén...

_ Còn không bị dụ bắt đi thì cũng có cái nạn khác !

_ Sao ?

Để ta kể chuyện của ta hồi gần ba phần tư thế kỷ trước nha 

_ Ôi trời ..màu mè quá ...kể đi bòa 

_ Hồi xưa hồi ta mới 2 tuổi ta cũng dễ thương chắc cũng hong thua bé Nhím này ...

_ Ừ biết rùi khổ laaamaaaắm !

_ Nên tối ngày ta được chuyền tay hết ông chú này đến bà cô nọ kể ra gần cả chục 

_ Hả ...?

_ Ta quên chú thích là ba má ta ở trong trại gia binh...

Nên tối ngày má ta cứ rảnh tay như gái còn son vậy 

_ Đã ghê há 

_ Ừ ...Thì đó ...ta mới nói trong cái được nó chứa cái mất ! 

Bữa đó - cái ngày khắc tinh của ta - ta thoát khỏi các vòng tay của các bà cô ông chú - ta lủn đủn chạy dìa nhà ... 

Mà quá giờ ăn hơi lâu hơn mọi bữa mà má ta chưa thấy ta trình diện , má giựt mình đi kiếm  . Ai nấy đều hớt hải;

_ Ủa nó dìa rồi ..., nó dìa nãy giờ ..., tui hối nó dìa ăn com mà ,..

Má khóc ỏm tỏi chạy đi báo với ba cùng đi tìm , gặp ba vừa trong phòng ông thiếu tá đi ra .

Ba xanh mặt . Ông thiếu tá lên cò súng cái rớp , líu quíu hầm hầm " con dâu tao có mệnh hệ nào thì tụi bây biết tay tao " ( Hahaha )

_ Ui trờii ! Té ra bả là con dâu của ông thiếu tá haha

_ Haha cái rồi sao ...có ai bị " biết tay " ông thiếu tá hong ?

_ Mi hỏi lạ , bả đâu có mệnh hê nào đâu mà ! 

-_ Hihi  đúng vậy ! Lủ khủ người túa ra tìm ...

_ Thấy bả trốn ở đâu vậy ?

_ Hihi .. thấy một nhúm tóc của bả chấp chới ở hồ bông súng ...

Vớt bả lên trên tay bả còn cầm cái bông súng hihi

  Rồi nhờ nhiều người thay phiên nhau xốc nước hơ lửa này nọ bả mới được cứu sống ...

_ Vậy là rủi mà cũng còn may...

_ Hihi ...hết truyện rồi ha bà ? bé Nhím thình lình hỏi 

_ Ừa ...hihi

Con bé cắc cớ lẽ sự :

_ Cuối cùng thì trong CÁI RỦI CÓ CÁI MAY phải hôn bà !

_🐸🐸🐸🐸🐸



Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

NGỒI BUỒN NHỚ CHUYỆN NĂM XƯA ...



Vừa bước vào "phòng họp mặt " tôi giật thót mính vì một "hợp âm "lỗi (to quá cỡ):
- Trời N. đây rùi ! N.điệu ngày xưa đây rùi !
Bạn ( sau quỷ và ma)  ngày ấy chợt xổ một tràng  ( gây sốc cho tôi )...sau màn truy cứu lý lịch và phát hiện ra ...cố nhân !
- Trời trời tui làm gì mà có hỗn danh đó dzậy ta ! Nên nhớ đây dân toán nha ! làm gì có dzụ điệu chứ !
Một số hội đồng xúm lại ăn hiếp tôi:
- Có đó có đó ...
- Điệu thấy tổ ...
- Nói đúng ra là không phải bả làm điệu ..mà vì cái lối của bả ngó thấy điệu ...
- Đúng đúng ...
- ...
Rồi một nhỏ liền tả hình ảnh "điệu "của tôi hồi đi học - nghe bắt ham luôn !Hihi
- Đúng rùi ..ta nói hồi đó bả đi học toàn đi bộ - cao cao ốm ốm rồi tóc dài tới eo rồi  mang guốc dông rồi mặc áo dài tơ tằm , rồi ôm cặp trước ngực rồi đi rề rề ...; ui chời ngó bả điệu đàng gì đâu á ...
  - Bởi dzậy mấy đứa tao đặt mi là N. điệu đó haha ...

  Hihi...Thiệt tình ! Mấy chục năm rồi cái ( ? ) danh N. điệu được mấy nhỏ (yêu quỷ) đặt cho mà nào tôi có hay . Thiệt ra hồi đó vì nhà cách trường khoảng cây số nên tôi đi bộ - cho khỏi mất công chờ lấy xe sau khi tan học !Còn vụ tóc dài tự nhiên hả là vì má tôi không cho uốn tóc. Mang guốc dông cho khoẻ chân mà . Ôm cặp trước ngực hả ? Hihi...do thói quen ...mà cũng có lẽ vì tôi yêu quý cái vật kỷ niệm của ba tôi tặng hồi đậu đệ thất đó mà . Còn dzụ đi rề rề hả ...là do trời sanh cái tánh chậm lụt lắm , ở nhà má tôi vẫn gọi tôi là con rùa ( chỉ trừ toán chạy là tôi không chậm à nhe  hehe).

   Tuy ngỡ ngàng nhưng thiệt vui thiệt dễ thương ! Sau mấy chục năm về quê chồng , tôi " hồi hương " ...Thời gian đầu tôi hơi cảm thấy tủi thân vì BT xa lạ quá với mình !
    Đúng vậy !
  Lạ từ con đường .
  Lạ từng hàng quán .
  Lạ từng góc chợ .
  Lạ từng tiếng gió tiếng người ,...
  Vắng những tiếng chào ; 
   không hề bị giật mình vì tiếng gọi tên ...
   Lạc lõng ...!
     Bởi vậy mà không trách người ta nói " Bà con gần lâu thăm thành lạ , Láng giềng năng thăm lạ thành quen "

     Rồi một hôm trong một buổi họp mặt " làm từ thiện " tôi lại GẶP lại những người bạn ngày xưa cùng trường cả cùng lớp nữa .
Một người bạn la lớn :
- Trái đất tròn ...
Một người khác:
- Đúng ra là vì Bến Tre quê mình nhỏ quá!
Tôi cũng la theo:
 -  Vì tình quê mình lớn quá !
 Và rồi một bản hợp ca được xướng lên không qui luật :
  - Tình quê lớn quá ! tình quê thương quá !