Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

  Ngày giỗ hội ( 19 tháng chạp )

Hôm nay quê nội ngày giỗ hội
 Cũng là ngày giỗ ba bà nội
Bà nội , bà Tư và bà Năm
Ba bà đã sanh khác ngày tháng
 Một ngày Tây ruồng bỗng chết chung

 Ngày ấy cả làng chết tập thể
 Cớ sự Tây trả thù Việt Minh
Tây đến bắt dân dồn bên giếng
Súng nổ  : đám người tiếp ngã lăn

Tôi hỏi cớ sao lại chôn chung
 Các bác trả lời trong ngại ngùng
 Chung nhà , ba bà đều chết cháy
Bởi vì ...thời ấy ...cháu hiểu không ?!

 Hôm nay giỗ hội lắm người vui
 Ngày ấy năm xưa mất tiếng cười
Cảnh xưa bất chợt ùa trước mắt
Tiếng rao vọng cổ chạnh  lòng tôi !

             

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Cây sứ nhà hàng xóm


 Nhà hàng xóm có cây sứ
Nó già lắm
Không biết nó được bao tuổi
 Chỉ thấy
 Da nó thật sần sùi
 Thân nó khẳng khiu
Trơ trọi lá
Và hoa nó thật khiêm nhường…

Nó đứng trơ vơ
Một mình cao nghệu
Một mình  cô đơn
Thật tội nghiệp !

 Chủ nó nhẫn tâm thốt lời vô tình :
“ Nó già quá rồi ,
 Ai xin tôi sẽ cho nó
 hoặc tôi sẽ
Quăng  nó ra đường ,ai lượm lượm ..

Sáng nay tôi ra ngắm nó mà thầm thương cảm
Cho một kiếp hoa  ( ! )
Tôi ngập ngừng nhặt một bông hoa rụng
Áp lên má mình ..
Và , nghe như …
 Trên cánh hoa nầy
Có đọng một giọt nước mắt !




Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Những cái bất chợt ...


   Chợt thấy cây bần trổ hoa trắng xóa đứng lẽ loi ven sông . Vui và buồn . Vui vì tình cờ thấy lại cái cây thân thuộc từ thuở nhỏ giống như gặp lại bạn cũ ngày xưa   . Buồn vì nó gợi cho mình nhớ ngoại . Cây bần là cây đặc trưng ở quê ngoại .Mỗi bận về thăm ngoại cây bần chào đón mình  từ ngoài đầu dòng Rạch Mỏ. Và khi giã từ quê ngoại thì cũng  chỉ có cây bần là hình ảnh cuối cùng trong mắt mình trước khi khuất bóng của ngoại 

  Suýt nữa mình dẫm lên cái dây hoa  rau muống mọc lấn ra đường đi . Hoa cũng đẹp và rất dễ thương . Nhưng mấy ai đứng nhìn nó chỉ vài giây để khen thầm vẻ mộc mạc quê mùa đầy duyên thầm của nó . Khi trồng mà  lỡ  để rau muống ra hoa thì người ta lại vô tình cắt bỏ không thương tiếc . Âu cũng là cái phận hẩm hiu của một loài hoa …

  Căn chòi hoang sơ mọc trong một cảnh vườn hoang vu ở bên đường bỗng làm mình nhớ tới những câu truyện liêu trai của Bồ Tùng Linh mà mình đã rất ghiền đọc hồi nhỏ . Bỗng nghe nao lòng quá đỗi . Bên kia thành phố loại một sao lại có những cảnh điêu tàn như vầy . Bên trong một thiên đường sáng lạn  sao lại còn sót  một mảnh đời tối tăm ?!

  Nhiều đám dây leo hoang dại mọc phủ kín một số cây cao thân mộc làm cho  nhiều cây bị dây phủ kín không ai còn nhận ra tên gọi ban đầu của nó nữa . Nhiều cây lại bị chết khô và lại tiếp tục  làm trụ đỡ cho dàn dây leo mất dạy kia luôn . Có ai ngờ cái dây yếu mềm quặt quẹo kia lại có thể khống chế cả một cây cổ thụ to lớn như thế  nầy  .
-          Thì đó ! có ai ngờ nàngTây Thi liễu yếu đào tơ mà lại có khả năng làm Ngô Phù Sai mất nước…?!
-          Vậy  mới hay sức mạnh không hẳn nằm ở bề ngoài dũng mãnh …
-          Và .. rằng sự tồn tại của một vật thể còn tùy thuộc vào quá nhiều yếu tố ..
-          …hữu hình và …siêu hình ..
-          E …hèm …

  Ngang một nhà có nuôi nhiều chó . Chúng ùa ra sủa thị uy . Mình hoảng hồn cầu cứu bà chủ đang quét sân gần đó :
-          Chị ơi la chó dùm em với …
-          Ki..ki..
Rồi bà trấn an mình :
-Không răng ..không răng …mô !
      Mình bỗng nhớ tới một câu truyện vui cười “không răng “và bật cười một mình :

      - Chó đầy răng mà cứ bảo là không răng …
       Hi hi ...