Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

thì thầm...mất ngủ !


Trong đêm mất ngủ - thật ra có đôi lúc tôi còn cảm thấy ...thú vị . Vì có như vậy tôi mới có dịp tỉnh tâm hồi tưởng lại những đoạn đường gập ghềnh trong đời - hoặc suy nghĩ về những việc làm của tôi và... của người ...trong quá khứ .Những điều trước đây tôi hô hào cổ vũ thì bây giờ tôi lại bật cười xấu hổ vì chợt cảm thấy nó vô duyên lạ - và ngược lại có những điều mà trước đây tôi từng lên án ( hoặc chưa hề nghĩ tới) thì bây giờ tôi lại ủng hộ và xuê xoa tán thưởng. Tôi cũng không lấy làm lạ lắm về cái sự thay đổi nầy của mình bởi tôi biết " không ai tắm hai lần trong một dòng sông " - điều đó thật dĩ nhiên rùi . Và tôi cũng biết ...rằng thì là .. Lục thập nhi nhĩ thuận ( hihi - huhu ) .  Và  tất nhiên là càng già thì tôi đã cảm thấy đời sống quả là quá ư khắc nghiệt - để được sinh ra là con người đã là rất khó khăn ; sống  & tồn tại được thì lại càng khó khăn hơn . Rồi để được sống với nhau ...thì đúng là vạn vạn khó khăn . Và nghĩ đến câu cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ  thì tôi chợt muốn dựa theo mà nói " cuộc đời đó có bao lâu mà ...lại nỡ  ...!"
 Và , tôi ...đã  ( hình như vậy ) đã  sẵn sàng để dễ dãi ..với mọi người - sẵn sàng tha thứ cho những người đã từng có lỗi với tôi .
Hihi... Để tôi cũng lại  được dễ dãi với chính mình  và ...tha thứ lỗi lầm cho chính mình chăng ?!

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Ngày ...mật ngọt !




Thương cho em..
hơn 360 ngày trong năm 
uống thường xuyên mật đắng của đời..
Thì ...
liệu ...
Lượng mật ngọt trong vài ngày ít ỏi
Có thể nào trung hòa được
nỗi đắng cay ?!


Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Vàng phai nhè nhẹ ...

                                             
                                               
                                                 Tiến thoái lưỡng nan
                                                 Đi , về lận đận
                                                 ....
                                                 Ngày xưa lận đận
                                                 không biết về đâu
                                                 ....
                                                 Ngày nay lận đận
                                                 Là giọt hư không ...!


Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

Chợt thương những cây cổ thụ ...

      " Những cây cổ thụ cuối cùng trên đường Nguyễn Huệ ( Saigon ) bị đốn hạ ..." Một số người dân SG cảm thấy nuối tiếc . Dĩ nhiên rồi . Một số người già còn cảm thấy buồn man mác - như tôi đây chẳng hạn . Bởi vì là dân miền Nam thì ít nhiều gì bạn cũng gắn bó với hình ảnh thơ mộng của những tàn cây cổ thụ đã từng tạo nên một nét yêu kiều nên thơ cho một  thành phố công nghiệp - vốn dĩ rất  ồn ào náo nhiệt .Cũng như hôm trước đây tôi cũng đã từng xót  khi nghe bạn tôi đã tâm sự nỗi lòng khi chứng kiến cây me lâu năm trong sân nhà bị "hạ gục" . Có những cái lợi nhãn tiền - mà cái lợi nào cũng lớn - đều vô tình  làm cho những cái lãng mạn nên thơ bỗng chốc ngang nhiên  trở thành vật cản .
     Thì sao tôi có thể quên được hàng me đôi chạy dọc theo tỉnh lộ BT quê tôi cho được . Chúng cũng bị  " hạ gục " sau những ngày quê tôi được giải phóng . Những cây me nầy có  tuổi còn  lớn hơn cả tuổi của ba má tôi lận . Có thể nói rằng  không ai là dân BT mà không từng yêu mến nó . Nó dân dã , thân thiện , hào phóng  cho bóng mát - cung cấp nguồn khí trời mát lành cho tất cả mọi người - dù  vài lần mỏi chân ngồi nghỉ chút hoặc hàng ngày dãi dầu trốn mưa trú nắng với nghề bơm vá xe đạp hay buôn bán hàng rong vặt vãnh dưới gốc cây . Tôi cũng không thể quên kể cái dễ thương của nó khi đến mùa me ra trái . Những chùm trái sai ken kín khiến có khi người ta nhìn không thấy lá . Hương me chua lan tỏa thanh lừng  trong gió trong nắng trưa - khiến mấy cô nhỏ tuổi ô mai không khỏi  vài  lần ngẩng nhìn và chép miệng và nghe ...đổ mồ hôi ...lưỡi ( hihi )!  "Của chính phủ nên tha  hồ mà hái" . Nhưng thường thì những người dân nghèo họ mới siêng trèo hái để bán mà thôi . . Và dĩ nhiên đến mùa me thay lá thì bọn học trò  lãng mạn tiểu tư sản bọn tôi dù không muốn cũng cố ra vẻ buồn ...và làm thơ ... lãng đãng lá me bay hihi. Bây giờ thì con đường tỉnh lộ đó đã " không còn một cây me để làm thuốc "( ! )- và dĩ nhiên tôi thấy nó chẳng còn chút  duyên dáng  nào nữa . Vì nó nắng . Và nó trắng... -trắng bệch cả tuổi già  ..và tuổi thơ .

  May mà  cây me "cụ " ở quê nội của tôi thì chưa (được) bị ai dòm ngó . Cây me " cụ " đứng một mình ngạo nghễ ngăn cách hai cái xóm nghèo khô nghèo khát ở quê nội . Hồi nhỏ tôi rất sợ mỗi lần đi qua đây - chỉ vì nó vắng - trội lên trên hẳn cái vắng của miền quê nghèo làm cả người lớn cũng rờn rợn . Nếu chẳng may khi vừa đi ngang mà bất thình lình có một cơn gió (hihi ) và một loạt me chín rụng lộp bộp ...thì bảo đảm ...phải chạy về nhà thay ...quần thôi !Hihi.
      Hôm trước về quê thăm ông anh . Hai anh em ngồi chuyện trò bất giác tôi ấm ức nhắc đến mấy cây dầu cây sao của chùa Phước Long đã bị đốn - cũng gần bốn chục năm rồi .
  - Ngôi chùa của ấp mình mất mấy cái cây cổ thụ thấy nó ...sao sao hả anh !
 -  Hừ ...giờ thì họ lạị  trồng lại ...mà trồng thứ cây quỷ gì đâu không... !
  -  Tại sao họ lại đốn uổng vậy ta ?  ..
-....Để bán thôi ..Anh bảy đã  mua một cây đóng ghe nè ...
- Hic hic ...thiệt là ...hết ý kiến . Giống như đốt nhà lấy tro vậy
- Ừ ...phong trào ...mà !

  Hai anh em cùng  nín lặng một hồi . Có lẽ mỗi người đều có một cảm xúc riêng về những kỷ niệm với mấy cái cây thân thương nầy . Riêng tôi thì nhớ hồi nhỏ hầu như ngày nào đi học về ngang qua đây dù nắng hay mát dù mỏi chân hay không tôi đều dừng lại và ngồi rất lâu dưới gốc cây dầu bóng mát  nhất - để nhìn say những trái dầu xoay chong chóng từ tít trên cao lã lướt rơi xuống sành điệu như những tay ảo thuật nhà nghề .

 Bất chợt tôi nhớ đến "cây đa ngàn năm" ở cuối ấp . Nó lớn khủng lắm . Nửa thế kỷ rồi mà tôi vẫn không thấy nó thay đổi gì  đáng kể - cũng cổ thụ như từng cổ thụ . Tôi bỗng đâm lo - một ngày nào đó người ta  bỗng nhìn ra nó là một vật cản - một cái chướng  mắt hơn là một di tích một di sản của ông cha ...

 
Cây đa quê nội !


 Và ...nếu ( chẳng may) có một dự án nào đó có lợi  - khủng hơn cái khủng của cây đa -  ..thì có lẽ tài sản   linh thiêng nầy cũng đành phải hy sinh thôi !