Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

QUÊ TÔI ...




Tôi trở về sau một chuyến đi .
 Gần vào địa phận tỉnh nhà lòng tôi bỗng rộn ràng .
Mùi không khí êm dịu  ..
Mùi sông nước man mác  ..
Mùi cây trái thơm ngọt...
Mùi đất bùn ngai ngái  ..
Tất cả đã guộn lại xộc vào mũi tôi , xộc vào lòng tôi ..Và tạo một chất nồng nồng lên mắt tôi . Y như cách đây mấy chục năm có lần tôi cũng có cảm giác nầy sau hơn  nhiều năm xa xứ .Thực ra hồi đó tôi chỉ xa quê có hơn chín trăm cây số  - mà theo cách diễn tả nhớ thương của tôi thì dễ có người sẽ hiểu lầm rằng tôi đã đi tới bên Tàu hoặc bên Tây  cũng nên .

Tới một ngả ba , dẫu biết chắc rằng sẽ quẹo phải ,vậy mà chúng tôi cũng dừng  lại và hỏi một người đàn ông đang đứng trước hiên nhà :
  - Anh ơi cho hỏi đường nào về cầu R.
  -Quẹo phải , quẹo phải ..! Nhớ đừng chạy nhanh quá coi chừng bị bắn tốc độ à nhen ..!
 Thật là một câu trả lời nhiệt tình  hơn cả sự mong đợi , làm tôi lại nghe ngập tràn xúc động :
  - Đúng là dân quê mình thân thiện nhiệt tình tốt bụng !


 Qua cầu R. tôi cũng muốn dừng lại trên cầu để hít thở cho căng ngực  cái không khí trong lành của con sông T. , để nhìn cho no mắt cải dòng sông êm đềm , hiền hòa mà bát ngát mênh mông gió mát ,  cái dòng sông " chở đầy nước ngọt phù sa " , đã tưới tẩm cho vườn dừa quê tôi xanh tươi mát rượi .... Nhưng rồi vì tôi lại sợ mọi người cho rằng tôi làm dáng yêu thiên nhiên , rằng là kẻ không bình thường , ... Nên thôi .

 

Dù không khát nước nhưng vì muốn thưởng thức không khí "quê xưa " nên chúng tôi dừng lại ở một quán nước khá đơn sơ ven đường . Cô chủ quán đem nước " rau má " cho chúng tôi và cười cười hỏi :

   - Anh chị đi hành hương về à !
Chúng tôi nhìn bộ dạng bụi bặm của mình và hành lý nặng oằn trên lưng con ngựa thồ cà khổ mà không khỏi  cười đồng tình ; nên gật đầu :
  - Dạ phải !
Cô ấy quay vào trong quầy đem nước ra và rồi trở vô đổi đĩa hát .
Một giọng ca trầm thật ấm thật truyền cảm đang hát bài " Hai lối mộng " .
Tôi rùng mình  :
  - Hát hay quá !
  Và tôi nhận ra giọng mình run run  như muốn khóc :
 - Sao giọng ca áo não dữ vậy trời !
Cô chủ hưởng ứng :
  - Đó là Đ. N. hát đó chị
Rồi cô thân thiện nói tiếp :
- Hay là anh chị ngồi nghỉ nghe nhạc  cho thiệt hết mệt rồi hãy đi  nha !
Một lần nữa tôi lại muốn khóc -hạnh phúc vì nghe êm ái trong lòng .

  Ôi! dân BT quê mình sao mà tình cảm đến vậy !
   Ôi !  BT quê mình sao mà dễ thương đến vậy !

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

"Nhìn những mùa thu đi ..."


 Bữa giật mình - đã cuối mùa nhan sắc
Rồi mùa thu cũng lên tiếng tạ từ
Thì sá gì ba cái chuyện thực hư
Mây mỏi cánh bỗng khiêm nhường rơi lệ

Được và mất - đã đời - thôi mặc kệ
Mặc phù vân mặc cả với vô thường











Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

mưa ngày sinh nhật


Hôm nay trời bỗng mưa nhiều
 Hồn ta dờn dợn ít nhiều bâng khuâng
 Ngó trời - trời mưa trùng trùng
Ngó gương lại thấy ...
thấy.. lòng hơi se

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

pha ( xác ) trà

trà Thiết quan âm
trà Pu'er
trà Phổ Nhĩ
hay
 gì gì trà ...đi nữa

dù ngon mấy
khi đã hết cốt rồi
nếu
 cứ tiếc (xác ) trà
 mà
cứ châm nước mãi
 thì
 nước trà sẽ nhạt dần
 nhạt dần
.......
 trắng nhách

và dĩ nhiên vị trà sẽ
lạt thích
đến vô duyên