Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Một ngày thật lành !



Hôm ấy giỗ ngoại bà
Mười bảy- âm- tháng bảy
Bầy trẻ con hai Hoa
Dắt nhau về giỗ ngoại

Tiếc là cậu em út
Ở tận xứ Hoa kỳ
Thời gian eo hẹp quá
 Không thể về cùng đi



Từ chiều ngày hôm trước
 Allo về một lượt
 Bảy giờ sáng tập trung
 Tại nhà sáu Phương Ngọc


 Chia nhau sắm đủ thứ
  Để cúng giỗ , còn mua
  Quà biếu dì và cậu
  Không em nào kém thua


  Hai xe chất vừa đủ
  Cả thảy hăm hai em
 Trực chỉ hướng Thạnh Phú
 Khởi hành bảy giờ hơn


 Nhà cậu  ở trẻo lắm
 Xứ rẫy đúng nghĩa  quê
 Cũng bởi cái quê ấy
 Níu chân con cháu về


Xuống xe đi bộ tiếp
Một cây tới bến phà
Qua hai bến liên tục
Cuốc bộ tiếp tà tà                                                                        

 Hơn chín giờ nắng dữ
 Bọn nữ theo đạo Hồi
 Trùm  đầu và bịt mặt
 Che chắn cái nắng nôi 


 Hai bên bà con quở
 Đám cháu bà Sáu Khuê
Tụi nó về đám giỗ
Thấy thương tụi nhỏ ghê ! "


Tụi tôi cảm động nghĩ :
"Bà con ở dưới quê
 Họ quan tâm gần gũi
Hơn trên thành nhiều ghê ! "


 Con đường xưa lầy lội
 Nay tráng xi măng rồi
Cả bọn mừng ríu rít
" Bà con đỡ khổ thôi"


Gió sông đùa gió rẫy
Bần cười quá- lá rung
Nhiều chú còng bé tí
Cũng lăng xăng  đón mừng !


Thả bộ khoảng hai cây
Em vác em xách tay
 Đều vui và hào hứng
Dễ thương sao cảnh nầy 
 

Đoàn cháu nội ra rước
Trân trọng như khách Vip
Thật náo nhiệt tưng bừng
Chan hòa không kể xiết


Mạnh ai nấy hỏi han
Tiếng cười nói râm ran
Từ sân vào nhà bếp
Không khí tràn hân hoan

 
 Mợ dọn ngay bánh ít
Bột lọc bọc nhưn tôm
Cả bọn cười mắt tít
Nhai ngồm ngoàm rất xôm

  
 Rồi cơm thịt ê hề
 Bia cụng rượu nếp quê
 Chẳng kể nam hay nữ
 Đều tăng âm : " vô vô "

   
Ngẫm lại tháng ngày này
Năm một chín tám bảy
Chẳng  về để tang ngoại
Lòng nặng nề loay hoay

  
 Cả hai năm sau đó
Tôi mới được trở về
 Ngồi lặng bên mộ ngoại
 Nghe tiếng gió vỗ về :

"                
  Lẽ vô thường phải nhận
  Hãy dỗ lòng nguôi ngoai
  Cho lòng thôi lân đận
  Mọi thứ đều tàn phai "

  Cúng giỗ : tưởng , nhớ ơn
  Là dịp nhận bà con
  Truy gốc nguồn tiên  tổ
   Còn ý nghĩa nào hơn

 Ăn xong cùng tranh thủ
 Ra hưởng thú đồng quê
  Em tài lanh chèo ghe
  Em vác chài lưới cá

 Em lội sình bì bỏm
Em rình chộp bắt còng
 Em chìm xuồng cười sảng
 Chẳng em chịu ngồi không

           
 Rồi vào ăn bụng nữa
 Trước khi lên đường về
 Mợ gởi cho mỗi đứa
 Một túi quà bánh quê

         
 Đường về chiều râm mát
 Vậy mà chân mỏi , nhác
 Hình như gió cũng buồn
Không còn nghe gió hát

          
 Có gì như là nhớ
 Có gì như là thương
Khiến bước chân chùn chậm
Khiến dài thêm con đường

           
Chủ phà chào vui vẻ
 Mời quý khách xuống phà
 Chúc về 'trển ' mạnh khỏe
 Sang năm về nữa nghe

          
 Lại khuyến mãi mía ghim
 Mùi quê ngọt lịm thêm
Khiến lòng ai cũng cảm
Hương vị quê êm đềm


Về , vái trình ba má :
 Tụi con giỗ Ngoại về "
 Ba má vui : Bầy trẻ
 biết lễ thiệt mừng ghê !"

 Rồi trước khi chia tay
 Tản em nào  nhà nấy
Vợ chồng em Phương Ngọc
Đãi bửa cơm ra trò

                      '
' Gà đi bộ ' nấu cháo
 Vịt xiêm tơ kho gừng
 Rau vườn xanh tươi sạch
 Ăn ngon như chưa từng

                       
 Ngày vui qua thật nhanh
 Hạnh phúc dẫu mong manh
  Biết đủ tức là đủ
 An nhiên - ấy phúc lành

**************************************************************************************


tại nhà em Phượng Ngọc
Xuống xe ...


...đi bộ tiếp
Qua hai bến...liên tục     

              
Chọc  bần cười  lá rung
                                                                                         
còng lăng xăng đón mừng

Em vác em xách tay , đều vui và hào hứng


Nhà cậu ở trẻo lắm
xứ rẫy - đúng nghĩa quê

cũng vì cái quê ấy

níu chân con cháu về

Em vác lưới chài cá

Em tài lanh chèo ghe
em vào vuông kéo trộm
Em quăng lưới kiếm tôm
em chìm xuồng cười sảng
Chẳng em chịu ngồi không


Chủ phà chào vui vẻ , Sang năm về nữa nghe

ngày vui qua thật nhanh



Biết đủ tức là đủ - an nhiên - đây phúc lành




































































Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

" Tam nhân đồng hành ' ...




     ....cùng dừng lại ngắm một cây bonsai cổ thụ :
  - Khi xưa Đức Phật nhập định dưới gốc cây bồ đề đấy !
-  Cây bồ đề nầy chắc mình phải gọi bằng cụ quá ! ?
- Cây nầy nếu bán thì được mấy "chai "...nhỉ ??
- ...

  Hi hi ...Ba tâm hồn ..và ...bốn cửa sổ !!!


Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Chia tay " bà cô " !

   Khách không mời -  bà cô cảm - đã đến thăm mình từ cả tuần nay . Mình đã mất cho bà quá nhiều thứ - nhưng đáng kể nhất là sức khỏe .Bà đã đem lại cho mình rất nhiều sự khó chịu nào là ngầy ngật , ớn lạnh , hắt xì ,ho khan, bần thần , dã dượi , ...và nhất là buồn bả & chán đời vô số .  Từ lâu mình ghét bà ta khủng khiếp còn  bà ta  thì rất " khoái" mình (mới là ngộ !) . Mình đã nhốt bà ta trong nồi nước xông , tống cho bà ta  mấy liều thuốc độc , lại thêm đủ thứ khó nuốt như tỏi , tiêu ,hành ,...thậm chí là rượu nữa ...Và ...., mãi tới tối hôm qua bà ta mới  có dấu hiệu muốn ra đi .
-  Lạy bà ! Bà đi đi ...Bà đi nhanh dùm tui đi ...tui sắp nghẹt thở rồi !
- Hi hi .. để từ từ  ta đi , làm gì dữ vậy !
 Vậy mà sáng nay  bà cô cảm vẫn còn lừng khừng dụ dự rập rình mãi sau lưng mình -dai dẳng chưa chịu cuốn xéo đi .
- Thật là bực mình quá !  Sao bà cứ bu ta hoài vậy ?
-He he vì body của cưng  rất hạp với khẩu vị của ta !
- Ta đã  không còn như năm năm trước đây đâu nà  ..
- Nhưng hồi trước cưng đã ký hợp đồng dài hạn với  ta rồi mà

Đúng là bà cô nầy ghê gớm quá . . .

Sáng nay ta bực mình vì nhà cửa cả mấy ngày nay bị ta bỏ bê bừa bộn  . Thế là ta lao vào quét quét dọn dọn lau lau chùi chùi ...túi bụi !
 - Ái chà ...ái chà ...cưng tui  cố sức nên đổ mồ hôi nhiều quá ..
 -   Ha ha ...Vậy thì mời bà đi lẹ đi ...lẹ đi ...
 -  Thôi thì  tam biệt ...cưng nhé ...Hôm nào ...xấu trời ta sẽ lại đến với cưng .
 - Hứ ! ..
 - Ha ha ha  ...
 - Dầu sao cũng cảm ơn bà đã XUẤT !

   ...Thế là hôm nay mình  đã mời được bà cô cảm đi rồi . Mừng hết biết !

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Làm ơn !

     Ngày hôm kia bốn người bạn  rủ nhau vào quán ngồi uống nước
 Có một anh chàng gương mặt khá thiểu não ,  ngần ngại rụt rè đến bên bàn tụi mình lắp bắp lí nhí kể khổ rằng nuôi mẹ già đau trong bệnh viện và chiều nay xuất viện thì  lại vừa hết  tiền , xin các cô chú làm ơn cho tiền xe để đưa mẹ  về quê
- Sao mình nghi ... giả quá !
- Ừ mình cũng ...nghi ...!
- Giờ lừa nhiều quá khiến mình dễ trở nên vô cảm ...!
Riêng người thứ tư thì khác :
 - Mấy người tào tháo quá đi ...,  ngặt nghèo lắm  người ta mới gồng mình mà đi xin như vậy chứ ! 
   Nói rồi cảm thấy  động lòng trắc ẩn nên  ông đã nhanh nhảu rút ví ra  " làm ơn". Ba người còn lại bỗng cảm thấy hơi bối rối  và tự nghĩ hình như bọn mình sai , hình như bọn mình ki bo chăng !
Rồi ông còn phát biểu  ( hồ hởi ):
 - Dù xây chín đợt phù đồ , không bằng làm phước cứu cho một người ...
  Nhưng niềm vui ngắn chưa đầy... phút !Sau khi anh chàng " hiếu tử" lẹ làng nhận tiền và lẹ làng biến  mất (  quên cả cảm ơn)  thì người phục vụ quán cũng đến bên bàn chúng tôi thỏ thẻ :
 - Dạ thưa , ngày nào cũng đến đây và nói những câu y như vậy ! Nhiều người cũng đã bị gạt như chú đây vậy !
  He he he ...Không hẹn mà cả bốn người cùng cười ...
 Thật thoải mái !