Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

Chuyện ba má tôi

   

Má tôi về với ba tôi bằng một cuộc hôn nhân " áp đặt" của ông ngoại . Số là ba tôi đang là thông ngôn  cho một ông quan Tây  .  Ba hiền lành lại ít nói mà không biết ông ngoại nghe người ta đồn đoán thế nào mà dẫu chưa một lần gặp ba mà ông ngoại đã ngấm ngầm chấm ba điểm 8 hihi . Thế rồi sau một thời gian " tìm hiểu " ba kỹ cơ rôi , ông ngoại bèn quyết định dụ dỗ ba " về làm rễ tía nghen " haha.. Dĩ nhiên là ba mở cờ trong bụng rồi chứ còn gì nữa . Vì sao hả ? Không phải ông ngoại giàu mà là vì má tôi đấy ! Má tôi - nói không phải thiên vị nha - thuở ấy bà là hoa khôi xứ Thạnh Phú đó !
 Ba tôi lúc đó đã mồ côi nên chỉ có bác tôi đứng ra làm chủ hôn trong đám cưới ! Đám cưới mà cô dâu cái mặt chầm dầm bởi vì cô dâu đâu đà ưng cái bụng ! Sau nầy kể lại lúc nào má cũng không quên câu :
--Hứ ! hồi đó tao đâu có chịu ổng đâu ?
- Ủa sao vậy má , ba phong độ mà , má không học hành chi trơn mà tự nhiên được làm bà thông ngôn sướng thấy mồ !
- Hứ ! đã xấu quắc rồi mà còn lầm lì ít nói nữa ...
- Ha ha ...vậy là má cũng chuộng hình thức ha ?
 Má cười hì hì thấp giọng tâm sự :
- Lúc đó má có quen một người - Cậu Chín , con ông hương cả ... , ba má của ổng cũng có trầu cau tới hỏi cưới...
- Sao ông ngoại hong chịu vậy má ? tôi nôn nóng hỏi
Má buồn buồn :
- Chuyện thật không đáng . Nghĩ mà không hiểu nổi mấy ông bà già xưa khó khăn hủ lậu chấp nhặt ...
Má ngưng một chút lắng nỗi xúc cảm rồi tiếp :
  - Ông bà hương cả hỏi cưới má cho con trai , nhưng lại không chịu gọi ông bà ngoại là sui gia !
  - Kỳ vậy má ?
  -  Ông bà ấy nói rằng vì ông bà ngoại còn nhỏ tuổi hơn con đầu lòng của họ - bởi má là con đầu lòng của ngoại , còn cậu Chín là con Út của họ - nên họ nói rằng không gọi ông bà ngoại là anh chị sui mà sẽ gọi là chú thím em ...
Tôi tự nhiên nổi khùng :
- Hứ , họ đúng là cường hào ...
Má kể tiếp :
- Sau đó thì ông Chín làm mình làm mẩy , nhịn ăn rồi đổ bịnh !
 - Hihihi...giống chuyện phim quá má ha
-Hai ông bà đó mới trở lại năn nỉ ông bà ngoại xin rút lại lời hôm trước ! Nhưng ông ngoại con nghiến răng rin rít :
- Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy !
  Tôi cười khùng khục chảy nước mắt ! Tưởng bở hả , ông ngoại tôi là một bụng chữ Hán , truyện Tàu nhiễn nhừ trong ruột . Nhớ những khi ba tôi làm ăn không suông sẻ , má tôi chạy về than thở , ngoại cũng nghiến răng:
- Trường đồ tri mã lực , Cư cửu kiến nhân tâm ...

Thế là nửa năm sau má tôi lên " xe hoa " , còn ông Cậu Chín thì đau thất tình một trận thừa sống thiếu chết !
 Thế là ba tôi tự nhiên " số trời đã định" được cưới " người đẹp " mà không tốn một câu tán tỉnh !
 Ý quên , nói vậy cũng không công bằng với ba ha . Ông không tốn công đeo đuổi má nhưng bù lại ông phải chịu nửa tháng tương đương " nằm gai nếm mật " sau đám cưới đó ! Chuyện nầy bà ngoại kể :
  -  Tội nghiệp ba bây lắm , bị má bây hành hạ cả nửa tháng sau đám cưới mà tao với ông ngoại bây đâu hay biết !
-  Trời , hành hạ ra sao ngoại ?
Nghe nhắc vụ nầy ngoại bật cười hà hà :
- Tối đó má bây đâu cho ba bây ngủ chung , ba bây bị "bả" đạp xuống sàn . Vậy là " ổng" đắp chiếu ngủ luôn dưới sàn ... không nói năng chi hết ! Ngoại rình ngoài cửa phòng nghe im ru tưởng đâu thuận chèo mát mái , ai mà ngờ ...
Tôi tò mò :
 - Rùi chừng nào má mới cho con nhập khẩu hihi
   Bà ngoại nói là bà ngoại thấy ba không có vẻ hớn hở của chàng rễ mới , ling tính đàn bà cho ngoại biết có chuyện không hay , bà liền thủ thỉ thông báo cho ông ngoại , rồi hai ông bà để ý theo dõi nhất cử nhất động của đôi tân nhân . Bữa nọ , ba không có ở nhà , bà ngoại dịu dàng mà mưu mẹo hỏi khéo  mấy câu và má mắc bẩy bèn lòi ra cái vụ không ngủ chung . Sau khi má thú " tội " rùi thì ông ngoại lộ diện nổi trận lôi đình , nghiến răng trèo trẹo : " Tại gia tòng phụ , xuất giá tòng phu ...; áo mặc sao qua khỏi đầu ,...vv...vv.. "
 - Ngoại ơi , vậy là ông tơ bà nguyệt ngoại xe duyên ba má con thành công hả ?
 Má tôi cười hinh hích :
 - Thì má thấy ổng cũng tội nghiệp , bị má hắt hủi vậy mà làm thinh làm thế ... Vậy là tối lại má mới khều ổng kêu lên bóp chân dùm ...

 Hihi...
 Vậy là số trời đã định : ba tôi " bất chiến tự nhiên thành "!
 Hay là vì ba với má có duyện nợ ba sinh từ kiếp trước ?!
  Trong đời ba tôi đã có 2 lần chờ đợi má :
  Lần đầu chờ má cho nhập thành .
 Và lần cuối cùng chờ má ở thế giới bên kia !
 Còn má thì cũng đã 2 đợt ròng rã chờ ba :
  Đợt đầu là hàng nghìn ngày đêm lo âu thấp thỏm trong quảng thời gian ba theo bác tôi đi biền biệt " làm cách mạng " , để rồi cũng không biết bao nhiêu ngày đêm má phải " lặn lội thân cò " tần tảo buôn bán mưu sinh và nuôi một bầy mấy chị em tôi !
  Còn đợt sau , má biết ba đợi má , cho nên má chỉ đợi một ngày có lịnh của ông Trời thì má sẽ về bên ba !
 Và , bây giờ thì ba má đã ở bên nhau mãi mãi rồi !








Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

THIỀN DUYỆT VI THỰC


Sáng nay chúng tôi dạo quê tìm mua dây lang về trồng - để kiếm rau luộc , đồng thời diệt cỏ nữa ! Thấy ngoài lề đường trước một nhà có đám rau lang mướt mắt tôi ghé vào .
  Sau khi sai nhỏ em đi cắt rau , cô chủ nhà mời tôi ngồi chơi ; rồi vui vẻ " khoe" bà mẹ 87 tuổi .
Tôi buột miệng nói :
  - Trời ! Ngó bà má tui thấy yêu đời quá !
  - Dạ , sao chị ?
  - Ơ hơ ...thì thấy bác cao tuổi mà vẫn khỏe mạnh , tự nhiên tui thấy vui...
 - Chị chưa thấy ba em đâu ...Chín mốt tuổi rồi mà vẫn trồng trặc tối ngày ...Rau này ba em trồng đó !

 Tôi chắc lưỡi thán phục ! Tôi ngó cái sân trồng cải trồng rau xanh mướt , cạnh bên mấy luống hoa sắc màu tươi thắm ; tôi ngó bà bác khỏe mạnh  hoan hỉ , tôi ngó cô chủ nhà hồn hậu tươi tắn .., tôi ngó cô bé cắt rau nhỏ  nhắn hiền lành ; tôi tưởng tượng ra ông " lão gia" quắc thước hào sảng ;  tự nhiên tôi nhớ một bài tập đọc " Buổi tối trong gia đình  " ở sách Quốc văn giáo khoa thư hồi xưa lắc ... Ô hay , có phải đây là phiên bản một gia đình bước ra từ cuốn sách QVGKT chăng ? Tự nhiên tôi cũng nghe có một niềm vui làm lòng tôi vô cùng dễ chịu !
 - Ô ! em thiệt có phước - có cha mẹ sống thọ ! tôi lại buột miệng nói cô chủ nhà !
   - Cứ vui vẻ là có hạnh phúc ; có hạnh phúc thì sống thọ ... , bà mẹ từ tốn nói !
   Tự nhiên mà được thu thập một câu nói thật "hiền triết " , tôi bất ngờ thiệt khoái chí :
   - Dạ dạ ..., 
 Về  nhà , tôi không thể không nhắc lại với ông xã :
  - Hôm nay vui thiệt ! Vui vì gặp được một người cao niên  đúng nghĩa ! 
  - Ừ ! người nhà quê đôi khi họ  nói  thật triết lý hả ? 
  -  Mình học được một điều là đơn giản -> vui vẻ -> hạnh phúc ...
  - Đó đúng là những người mà theo nhà Phật gọi là " thiền duyệt vi thực " ! 
  

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2018

PHIẾM : MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG CỦA TỶ PHÚ THỜI GIAN

 

     Sáng nay mình ăn gì ta . Đó là câu hỏi  mà tôi và ổng thường hỏi nhau vào mỗi sáng  . Bây giờ hai đứa chúng tôi cùng đã là tỷ phú thời gian cho nên lắm khi hỏi nhau cả những câu hỏi thừa thải nhất bởi mỗi câu là một câu hỏi khó do nó có quá nhiều câu đáp án mơ hồ . Chẳng hạn :
- Hồi đó sao mình không mua căn nhà ở LHK hả ta ?
- Hồi đó sao mình lại gấp cưới dzậy ta ?
- Hồi đó sao mình không lên máy bay di tản hả ta !
-Hồi đó sao mình ...
- ...vv...
-...
    Buổi sáng cứ khoảng 6 giờ là hai chúng tôi cùng nhắc nhở nhau đi bộ thể dục . Đi được vài vòng quanh chung cư HHP thì chúng tôi ngồi nghỉ ở một băng đá  công viên . Sau đó tôi tập vài bài thể dục dưỡng sinh , còn ổng thì tập vẫy tay dịch cân kinh . Tiếp theo thì cùng về . Có khi ghé ngang quán gần đó ăn hủ tíu , bánh canh ,...hoặc về nhà tụng cháó trắng với cá kho khô - Có hồi tôi quên ghim điện nồi cháo trước khi đi TD thì sáng đó đành ăn mì gói vậy . Ăn xong thì có khi ổng ngồi vô bàn vi tính ngay nếu hôm ấy có thời sự ...hot , còn thường thì ổng ra vườn thăm mấy cây rau , cây cải , dây mướp , dây khổ qua ...Còn tôi hả , tôi thì dĩ nhiên cũng tương tự như vậy - sau khi đã rửa chén , dọn dẹp bếp núc xong . Tuy nhiên có hôm làm biếng tôi cũng chồng chén đậy để đó - tự hẹn chút trưa rửa - chạy ngay lên ngồi vào vi tính để chơi tiếp màn game dang dở hoặc chạy tí tởn mang máy chụp hình ra vườn , nếu chợt phát hiện vài bông hoa đẹp vừa nở ( tất nhiên là sau khi uống thuốc ).

Buổi ăn trưa và ăn chiều chúng tôi cũng tư vấn nhanh và sửa soạn cũng nhanh và hoàn tất cũng nhanh , bởi vì cả hai cùng thích ăn uống đạm bạc . Dạo gần đây chúng tôi cùng thuận ý với nhau là ăn gạo lứt muối mè nhưng không tuyệt đối , khi nào ngán thì đổi thực đơn . Thế là chạy đi mua cái nồi áp suất để nấu gạo lứt cho tiện! Cứ vài ngày nhơi gạo lứt thì bèn đổi sang cuốn bánh tráng rau sống hoặc bánh xèo , bánh canh vv.. Chúng tôi cũng " quan trọng " việc ăn uống , tuy nhiên chúng tôi cũng rất xem trọng cách sống " y thực tự nhiên , tùy duyên bất biến "! Chuyện ăn uống này thì bây giờ tới thời điểm một người " lục thập nhi tùng chi" còn một người "thất thập nhi nhĩ thuận " nên không còn tranh luận tranh cãi vụ cơm khô cơm nhão  , vụ nước mắm  mắm cái , vụ ăn mặn ăn lạt , ...như hồi nảo hồi nao nữa .
 Ngộ cái là chúng tôi còn có vô số  điểm xung khắc nhau :
  - Ông dạy văn bà dạy toán
  - Ông huyết áp cao bà huyết áp thấp
  - Ông thích cơm nhão bà thích cơm khô
  - Ông dễ ngủ bà khó ngủ
  - ...vv...


   Thường buổi tối chúng tôi đi ngủ sớm - khoảng 9 giờ - Ổng thì ngủ ngay sau vài phút . Còn tôi thì phải kè kè cái điện thoại , mở nghe đọc truyện - vật vã dỗ giấc ngủ . Có khi vì đêm quá thanh vắng , tiếng đọc truyện có hồi bỗng trổi lên lanh lảnh sang cả phòng bên . Sáng ra ổng bóng gió chọc ghẹo :
  - Nè nên thêm vô bảng xung khắc là bà nghe đọc truyện dỗ giấc ngủ còn ông nghe đọc truyện thì tỉnh ngủ !
Có khi nghe nhằm chuyện không thích thì tôi lại khổ công  tìm kiếm truyện khác  - loay hoay có hồi tỉnh ngủ luôn !
  Những lúc như vậy tôi lò mò trở dậy nuốt một viên thuốc ngủ - của nhỏ bạn cho hôm trước - do nó lo lắng vụ mất ngủ của tôi .

    Bốn giờ sáng ổng thức giấc pha cà phê , uống cà phê , đọc báo mạng . Chừng cỡ
năm giờ thì sang phòng tôi ghé mắt ngó ngó nghiêng nghiêng vào mùng .  Nếu thấy tôi còn khò khò thì ổng trở qua phòng ổng , đọc báo tiếp . Nếu thấy tôi chớp chớp  mắt thì e hèm hỏi trổng :
  - Ngủ được hôn ?
  Tôi sẽ than thở hoặc hớn hở trả lời tùy theo tình tình giấc ngủ của tôi đêm rồi , rồi khẻ dịch người xích vô phía trong . Ổng trở về phòng xách gối qua để " nằm úm lấy hơi một chút ...".
Nhớ bữa trước ba đứa bạn thân chúng tôi gặp mặt hỏi han nhau cái vụ "phòng the thời ( có h. không) đóng cửa". Con nhỏ Điệp thì :
   - Hihi...tụi tao vẫn mở cửa , vẫn giao thương tốt đẹp ,
Nhỏ Cúc thì:
  - Tụi tao ngủ chung giường nhưng chung lưng đấu cật ...im ru ngủ ngon tới sáng!
  Biết tôi và ổng mỗi em một phòng , hai đứa nó la làng:
- Trời ...con nhỏ này ...sao không ngủ chung cho...vui !
- Hihi..
Từ hồi tôi sanh đứa con đầu lòng thì tôi và ổng cùng " nhất trí " ai ngủ phòng nấy . Nhưng rất nhiều khi " đi lộn phòng" nên ...kết sổ  lòi thêm hai nhóc tì nữa . Nếu hồi ấy tôi không đặt vòng tránh thai thì chắc cũng sòn sòn cả chục đứa - như má tôi như mẹ chồng của tôi rồi!
    Nằm bên nhau chúng tôi hàn huyên đủ thứ chuyện trên đời . Từ chuyện trên trời đến chuyện dưới đất ; từ chuyện xưa đến chuyện nay ; từ chuyện văn nghệ đến chuyện khoa học ; từ chuyện thời sự quốc tế  đến quốc nội ; từ chuyện mạng méo đến chuyện hàng xóm, gia đình , vv... Câu chuyện có thể kéo rê tiếp trên đường đi bộ thể dục nữa .
Nhiều lúc bạn tôi thật sự ngạc nhiên :
  - Ủa ...xung khắc có thể sinh tương đắc được sao dzậy ta ?
Một nhỏ bạn khác thì nói :
  - Ờ .. ông bà mình hay nói tương khắc tương sinh hổ trợ bù trừ cho nhau mà sinh tương đồng tương hợp đó nà .
  Ôi ! cái chính là càng già người ta càng lười , càng thích lùi mà thôi ...

Hihi
     Thôi , tố khổ xong rồi , bây giờ tôi đi dỗ tôi  ngủ đây ...


Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

CÁI TÔI CỦA CON NÍT


     Bữa nọ thấy có thằng bé cạnh nhà khóc bù lu bù loa khi được cha nó chở đi học , miệng kêu gào con hông đi học đâu , con hông đi học đâu tôi bỗng buồn cười khi nhớ cái kỷ niệm mém lọt xuống sàn nhà của tôi hồi năm lớp 3 trường làng .
     Hồi đó nhân đám cưới cậu sáu Đức , má định sẵn dịp này cùng cả gia đình về quê thăm ngoại luôn . Vậy là má dắt tôi xuống nhà Thầy Thành xin phép cho tôi được nghỉ học ba ngày . Thầy vui vẻ đồng ý ; lại còn quay qua tôi xoa đầu nói đi về quê ngoại ngoan con nghe ! Tôi dạ lí nhí trong cổ họng ...
Má chuẩn bị đồ đoàng đâu ra đó rồi , thở phào bảo tôi và nhỏ em kế xếp quần áo của mấy chị em .
Nhỏ em méc má :
- Má ơi , chị N. không xếp quần áo của chỉ ...
- Sao kỳ vậy ?
- Con hong đi đâu , con ở nhà đi học
Má hơi sửng người . Biết ý tôi , một lát sau má nằm bên tôi cười cười dỗ dành đủ thứ mà tôi cũng làm thinh ... Bà tức mình quá đạp một cái   ; may mà tôi níu kịp thành giường chứ hong thôi bị lọt xuống đất rồi ! Hic !
Nhưng tới chiều ..tối rồi tôi vẫn " dứt khoát " không " lay chuyển" ý định bám trụ ở nhà một mình ! Hihi ... Má đành chịu thua chạy lên nhờ bác Hai gái xuống ở với tôi ba ngày ba đêm !
- Trời đất , đó giờ tao mới thấy có đứa con nít hong ham đi ăn đám cưới đó bây ! Bác gái tôi cười ha hả nói .
- Đúng là con nhỏ trời sanh cái tánh kỳ cục vậy , tui cũng chịu thua nó đó chị , má tôi nhăn nhó nói .
     Thì ra thường con nít đứa nào cũng có sẵn cái mầm phản kháng trong người , hay ưng làm nghịch ý người lớn ( để thể hiện cái tôi bé bỏng của mình ) .
Phải vậy hông ?
Hihi...

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

CHỢT THƯƠNG NHỮNG CÂY CỔ THỤ ...


Nhớ năm ấy , khi những cây cổ thụ cuối cùng trên đường Nguyễn Huệ (Saigon ) bị đốn hạ ; một số người dân SG cảm thấy nuối tiếc . Dĩ nhiên rồi . Một số người già còn cảm thấy buồn man mác - như tôi đây chẳng hạn . Bởi vì là dân miền Nam thì ít nhiều gì bạn cũng gắn bó với hình ảnh thơ mộng của những tàn cây cổ thụ đã từng tạo nên một nét yêu kiều nên thơ cho một thành phố công nghiệp - vốn dĩ rất ồn ào náo nhiệt .Cũng như hôm trước đây tôi cũng đã từng xót khi nghe bạn tôi đã tâm sự nỗi lòng khi chứng kiến cây me lâu năm trong sân nhà sau bị "hạ gục"... Có những cái lợi nhãn tiền - mà cái lợi nào cũng lớn - đều vô tình làm cho những cái lãng mạn nên thơ bỗng chốc ngang nhiên trở thành vật cản .
Thì sao tôi có thể quên được hàng me đôi chạy dọc theo tỉnh lộ Bến Tre quê tôi cho được . Chúng cũng bị " hạ gục " sau những ngày quê tôi được "giải phóng" . Những cây me nầy có tuổi còn lớn hơn cả tuổi của ba má tôi lận . Có thể nói rằng không ai là dân BT mà không từng yêu mến nó . Nó dân dã , thân thiện , hào phóng cho bóng mát - cung cấp nguồn khí trời mát lành cho tất cả mọi người - dù vài lần mỏi chân ngồi nghỉ chút, hoặc hàng ngày dãi dầu trốn mưa trú nắng với nghề bơm vá xe đạp hay buôn bán hàng rong vặt vãnh dưới gốc cây . Tôi cũng không thể quên kể cái dễ thương của nó khi đến mùa me ra trái . Những chùm trái sai ken kín khiến có khi người ta nhìn không thấy lá . Hương me chua lan tỏa thanh lừng trong gió trong nắng trưa - khiến mấy cô nhỏ tuổi ô mai không khỏi vài lần ngẩng nhìn - và chép miệng và nghe ...đổ mồ hôi ...lưỡi ( hihi )! "Của chính phủ nên ai muốn ăn tha hồ mà hái" . Nhưng thường thì những người dân nghèo họ mới siêng trèo hái trái để bán mà thôi . Và dĩ nhiên đến mùa me thay lá thì bọn học trò lãng mạn tiểu tư sản chúng tôi dù không muốn cũng cố ra vẻ buồn buồn...; rồi thế nào cũng ráng rặn cho ra ít nhất một bài thơ - mà trong đó giết chết cũng phải có cụm từ " lãng đãng lá me bay " mới chịu ( hihi). Bây giờ thì con đường tỉnh lộ đó đã " không còn một cây me để làm thuốc " ! . Bây giờ thì con lộ được phình rộng ra -sáng trưng sáng trắng !Nhớ khi tôi xa quê khá lâu , chừng về lại " con đường xưa " bỗng ngỡ ngàng vì lạ lẫm ;xấu hổ vì không nhớ ra cái hẻm vào nhà !Dĩ nhiên tôi thấy nó chẳng còn chút duyên dáng nào nữa .Tôi ngẩn ngơ nhớ thèm cái " bóng mát " của những cây me đã từng gắn bó với tuổi học trò của tôi , đã từng duyên dáng theo gió đưa hương ;thâm thì cùng tôi biết bao điều riêng tư bí mật . Con đường tháng tư nắng rát mặt đến rát cả lòng . Và nó trắng lóa -trắng bệch như tuổi già bị đánh tráo tuổi thơ !
* * *
May mà cây me "cụ " ở quê nội của tôi thì chưa (được) ai dòm ngó . Cây me " cụ " đứng một mình ngạo nghễ ngăn cách hai cái xóm nghèo khô nghèo khát ở quê nội . Hồi nhỏ tôi rất sợ mỗi lần đi qua đây - chỉ vì nó vắng - cái vắng nổi trội lên trên hẳn cái nền hiu hắt vĩnh cửu của miền quê nghèo, khiến cho cả người lớn cũng rờn rợn . Nếu chẳng may khi vừa đi ngang mà bất thình lình có một cơn gió (hihi ) và một loạt me chín rụng lộp bộp ...thì bảo đảm ...phải chạy gấp về nhà thay ...quần thôi !Hihi.
Hôm trước về quê thăm ông anh cô cậu . Hai anh em ngồi chuyện phiếm ; bất giác tôi ấm ức nhớ đến mấy cây dầu cây sao của chùa Phước Long đã bị đốn - cũng gần bốn chục năm rồi .
- Ngôi chùa của ấp mình bị đốn mất mấy cái cây cổ thụ thấy nó trống trống...sao sao hả anh !
- Hừ ...giờ thì họ lạị trồng lại ...mà trồng thứ cây quỷ gì đâu không... !
- Tại sao họ lại đốn uổng vậy ta ? ..
-....Để bán thôi ..Anh bảy đã mua một cây đóng ghe nè ...
- Hic hic ...thiệt là ...hết ý kiến . Giống như đốt nhà lấy tro vậy
- Ừ ...phong trào ...mà !
Hai anh em cùng nín lặng một hồi . Có lẽ mỗi người đều có một cảm xúc riêng về những kỷ niệm với mấy cái cây thân thương nầy . Riêng tôi thì nhớ hồi nhỏ hầu như ngày nào đi học về ngang qua đây dù nắng hay mát dù mỏi chân hay không tôi đều dừng lại và ngồi rất lâu dưới gốc cây dầu bóng mát nhất - để nhìn say những trái dầu xoay chong chóng từ tít trên cao lã lướt rơi xuống sành điệu như những tay ảo thuật nhà nghề .
Bất chợt tôi nhớ đến "cây đa ngàn năm" ở cuối ấp . Nó lớn khủng lắm . Nửa thế kỷ rồi mà tôi vẫn không thấy nó thay đổi gì đáng kể - cũng cổ thụ như từng cổ thụ . Tôi bỗng đâm lo - một ngày nào đó người ta bỗng nhìn ra nó là một vật cản - một cái chướng mắt hơn là một di tích một di sản của quê nhà .
Và ...nếu ( chẳng may) có một dự án nào đó có lợi - khủng hơn cái khủng của cây đa - ..thì có lẽ tài sản linh thiêng nầy cũng đành phải hy sinh thôi !