Đêm qua mình bị bóng
Đè gần ngộp thở luôn
Thần thức lơ mơ tỉnh
Thân thể như đúc khuôn
Có một chút nhận biết
Ráng hết sức vẫy vùng
Tám phần mười tuyệt vọng
Muốn buông xuôi ... cho xong
Rồi vừa sơ sơ tỉnh
Lại tiếp tục đầu hàng
Giằng co hai ba lượt
Bản năng sống cứu nàng
Tập hai liền tập một
Mơ thấy một ni cô
Quen cái tánh nghi ngại
Đoan chắc nầy là ma
Bèn thất thanh cầu cứu
Một mình trong mông lung
Trong bóng đêm cô quạnh
Thấy phận mình ...như không