Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Trên mọi xung khắc !

Một hôm , nhân nói chuyện về huyết áp , hai ông bà  chợt " phát hiện " rằng ngoài vụ huyết áp họ còn có vô số điểm  " chống " nhau:
 - Ông huyết áp cao , bà huyết áp thấp
- Ông thích nêm mặn , bà thích nêm  nhạt
-Ông dạy Văn , bà dạy Toán
- Ông phong lưu, bà giản dị
- Ông thích đi ra , bà thích thủ trại
- Ông ghiền thuốc lá , bà ghét khói thuốc
- Ông sâu sắc triết lý , bà nông cạn đa cảm
- Vân vân ...và vân vân...

   Hi hi ...Nhưng rồi ... hai ông bà cũng không thể không công nhận rằng họ cùng có một điểm giống nhau tuyệt đối . Và chính vì điểm nầy nó đã triệt tiêu mọi xung khắc giữa hai người .
 Đó là  sự hết lòng vì con !

-


Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Tâm viên ý mã . . .


       Đức Phật bảo con người ta "tâm viên ý mã"! Cũng bởi vì đã là con người thì làm sao tránh khỏi thất tình lục dục - làm sao tránh khỏi hỉ nộ ái ố ! Khi ta HỈ & ÁI thì ta nghĩ và làm phía đằng đông . Khi ta NỘ&Ố thì ta nghĩ và làm phía đằng tây . Khi ta ở đằng đông thì ta thấy ở đằng tây là sai và ngược lại . Và như thế nó khiến con người ta bị nhào nặn bị tung ném bị dằn xốc bị đưa đẩy , bị ..vv và vv...đến điếc đặc , đến u mê  đến đảo điên rồi đến ám chướng ... Chung quy cũng chỉ vì ba cái vụ đánh nhau bất phân thắng bại của hai tên lý trí và tình cảm vậy thôi .

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Mùa thu qua tay ...

Đến cái tuổi " nhi nhĩ thuận " rồi thì tuổi tác chẳng làm tôi  quan tâm nữa . Nhớ hồi mười chín tuổi , khi sắp sửa đón tết tôi đã tốn không biết bao nhiêu suy nghĩ  và buồn vơ vẩn .Vớ vẩn vì bởi tôi thấy con số hai mươi thật kinh khiếp... báo hiệu " một sự ...bắt đầu già " . Rồi tương tự như thế khi tôi hăm chín , rồi băm chín ...Tới bốn mươi chín thì trong tâm chỉ còn là sự quẫy đạp tuyệt vọng của một kẻ đã hoàn toàn ...bó tay !Khi đó thì tôi lại thấy tiếc nuối cái hồi băm chín ..; cũng như đã từng tiếc nuối cái tuổi hăm chín hoặc mười chín vậy thôi ...Hi hi ..Tôi đã từng cố gắng làm như ông bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã từng khuyên các " bệnh nhân " ở tuổi chớm thu hoặc vào thu . Rằng hãy nghĩ mình đang ở cái tuổi trội hơn cái tuổi của mình hiện có ...để hưởng cái hạnh phúc đang đạt được cái điều mình mong muốn về sau .
  Nhưng rồi có một câu hỏi  bất chợt - nghe buồn cười nhưng không vô lý  -
- Nghĩa là mình phải ...việt vị trong màn đá bóng tuổi tác  ?
-  Ừ . Màn việt vị nầy không bị phạt mà còn được khuyến khích nữa đó !
- Nghĩa là mình phải cố giả vờ nghĩ rằng mình đang già hơn chính mình ...để ...mình được vui ( không thật ) chăng ...
- Nghe sao mà buồn cười mà chua xót quá ..
- Cho nên rất khó mà thực hiện bác sĩ ơi !
- Người ta chỉ có thể tự lừa rằng mình đang trẻ hơn , đẹp hơn, tài hơn , tốt hơn .. chính mình (để được cái sung sướng ảo ...)
- Nhưng cái hạnh phúc ảo đôi khi nó cũng làm người ta được hạnh phúc nữa đấy...!

Hi hi ...TD ơi !Ngày thêm tuổi  - thôi đừng nói nhảm quá đi !

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Nghe bão







sgonline, baosaigon, saigonbao, saigon, sài gòn online, tinnhanhsaigon, báo sài gòn,
Đi thuyền vào từng nóc nhà cứu nạn.




                                                   Dồn dập nghe tin bão            
                                                   Ở miền Trung quê xưa
                                                    Nhìn bà con dắt díu
                                                   Tim mình thắt  theo mưa

                                                    Nhớ xưa chưa lâu lắm
                                                    Mỗi lần đến mùa nầy
                                                    Cùng bà con í ới
                                                    Nhắc nhở nhau mọi bề .

                                                    Giờ yên lành trong nầy
                                                   Thương sao người ngoài nớ
                                                    Mỗi năm chịu một mùa
                                                    Đã nghèo thêm khốn khó...

                                                    Làm gì biết làm gì
                                                    Ngoài hỏi thăm chia sẻ
                                                    Của ít ẩn lòng nhiều
                                                    Là "thương người như thể..."


Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

đi khám bệnh

Hôm nay tôi đi khám bệnh .
Nạp sổ ngồi chờ gọi tên để lảnh số thứ tự gần tiếng rưởi
Lảnh số thứ tự rồi ngồi chờ nghe gọi tên - để được trình thẻ căn cước và thẻ bảo hiểm- sau đó  mới được thông báo là được khám ở  phòng số mấy - chờ gần một tiếng .
Bác sĩ khám thì nhanh lắm - chỉ nhấp nháy hai phút- vì chỉ có sang tên thuốc từ tờ trước ra tờ sau mà thôi .
Sau khâu BS khám thì lại phải nộp sổ tiếp để người ta nhập tên thuốc ; sau đó lại sang quầy khác để ký lảnh phiếu nhận thuốc  ( mặc dù chưa nhận thuốc ); chổ nầy chờ ít thôi - khoảng mươi lăm phút
Sau đó thì ra ngoài sảnh ngồi chờ gọi tên  lảnh thuốc ; lại chờ gần một tiếng .
Sau khi lảnh thuốc thì lại đem số thứ tự trở lại chổ nhập sổ để nhận lại thẻ bảo hiểm .
Xong rồi đó .Tốn thời gian ngồi chồ gần bốn tiếng đồng hồ- được gặp BS có hai phút - mà chẳng được khám khiết gì .  Lảnh được khoảng chưa tới trăm ngàn bạc thuốc . Trời ạ ! cái giá của bảo hiểm coi vậy mà  đắt quá tay !




Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Lạc ...!

     Tình cờ tôi gặp một gia đình  năm người - còn sót của thế kỷ mười chín - mặc dù người mẹ  sinh vào năm 193x . Tôi được biết bà làm cô giáo từ những năm 195x , nghĩa là bà thuộc tầng lơp trí thức xưa - tầng lớp mà có người quy chụp là  tiểu tư sản  . Chồng bà lớn hơn bà độ năm tuổi và cũng cùng giai cấp tiểu tư sản như bà . Bốn người con cũng đều là giáo chức và đều còn độc thân dù cô em út đã hơn bốn mươi  . Họ có một nét chung : có gì đó gọi là  lạc lõng và âm thầm -không sao tả nổi . Đâu phải bởi họ là giáo chức ! Cũng đâu phải vì họ không giàu và  ở trong hẻm cụt !Không không . Bao nhiêu người là giáo chức mà họ đã nhanh chóng bắt kịp nhịp sống hiện đại . Bao nhiêu người ở hẻm cụt mà họ vẫn xênh xang lộng lẫy khi ra đường ! Tôi suy nghĩ hơi nhiều về họ ; bởi vì trong tôi bỗng so sánh hình ảnh của họ với chúng tôi cách đây hơn chục năm : hai gv lạc hậu nhất trường , hai thầy cô giáo nghèo nàn nhất huyện  , hai công dân chậm tiến nhất xóm...vv và vv. Tôi cũng bỗng nhớ đến gia đình ông bảy C.triệu phú chân đất ở làng tôi . Gia đình ông , những người con của ông cũng có nét gì lạ lẫm , lạc lõng và cô đơn như thế . Phải chăng họ là những người bước ra từ cổ tích nàng công chúa ngủ trong rừng hoặc đã ngủ quên trong hầm trú ẩn đến nỗi dứt chiến tranh gần bốn chục năm rồi mới dậy hoặc họ đến từ một thế giới nào đó hoang sơ và thuần khiết - thế giới của lý tưởng , của đạo đức , của chân lý rạch ròi , của hiền lương và nhu thuận ! . Họ , bỗng dưng không còn vừa kích thước với xã hội hiện tại . Họ , bỗng dưng  bị ngộp trong khói bụi thị thành thời siêu tốc ! .
  Chao !  tôi cảm thấy xót xa ..Không biết cho ai và vì ai !

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Hai " phương trời " cách biệt




                                                             Tuy gần mà ... xa !