Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Mong manh !

     Chiều hôm qua tôi đi thăm một em học trò bị bệnh nặng . Nghe đâu em bị tai biến ; đã nằm viện hai tháng ; và hiện giờ đã bị bán thân bất toại . Thấy chúng tôi vào , em mếu máo khóc ngất - nhưng không ra tiếng .Nỗi đau của em đã lan sang chúng tôi một niềm thương cảm vô biên . Tương lai không hứa hẹn cho em một điều tốt lành nào . Hiện giờ em ấy tiếp nhận thức ăn nhờ đường ống . Nói không được ; chỉ có nghe và còn nhận thức được ! Tôi bỗng nhớ đến em gái tôi mà ứa nước mắt . Em tôi cũng bị bệnh nan y và em cũng từng vật vã đau đớn như vầy đây ! và em tôi đã ra đi trước sự đau lòng bó tay đầu hàng của mấy đứa anh chị lớn chúng tôi . Tôi nhìn quanh gian phòng bệnh và nhìn qua cửa sổ  .  Những cảnh đau đớn ,buồn bã, khổ sở ,...đầy rẫy làm cho tôi cảm thấy lòng chùn xuống . Trong phút giây tôi thấy hồn mình rũ rượi ...


        Nhớ có lần nhỏ bạn tôi nói cứ vào bệnh viện là chán đời muốn đi tu . Tôi  cãi lại . Bậy ! Vào bệnh viện tao càng thấy cuộc sống vô cùng tuyệt vời ; thân thể vô cùng quý giá  ; chỉ muốn niệm Phật để tạ ơn là mình còn sống và còn mạnh khỏe !
Nhỏ bạn chợt tán thành  :
_ Ừ phải đa ! và bây giờ tao mới thấy nghèo không phải đáng sợ như trước đây tao từng nghĩ !
Nhỏ khác cũng " nhất trí " :
- Ừa ...thà ông trời cho tao nghèo chứ đừng cho ta đau bệnh !
 
Ra khỏi bệnh viện thì đường phố cũng vừa lên đèn . Đường phố sáng choang , bảng hiệu ở các cửa hàng ven đường đua nhau lấp lánh , xe cộ ào ào  . Những chiếc xe của những chủ nhân trẻ vun vút qua mặt nghe muốn chóng mặt !Các cửa hàng ăn uống náo nhiệt người người nói cười rộn rã  Một bức tường bệnh viện mà như ngăn cách hai thế giới như vầy sao . Rồi có một vụ va quẹt ở cuối con đường . Rồi tiếng còi hụ của xe cứu thương ...Lại có người vượt tường vào thế giới " bên kia "!
  - Ôi! cược sống con người mong manh làm sao !
 -  Cuộc đời là một chuỗi "Sinh , lão , bệnh , tử " mà !

   Khuya lại , tôi lại khóc sướt mướt trong ác mộng !
 Có lẽ nào trong đêm tôi lại trở thành trẻ nít - dư nhiều nước mắt để khóc một cách thật hồn nhiên vì một giấc chiêm bao !
 Phải chăng vì ban ngày tuyến nước mắt của người già đã khô cạn mất rồi !

Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

HOA TIÊN TỬ
Mỗi lần đi ngang qua cái ao nước đầy hoa súng tim tôi bất giác nghe nhói lên một cảm giác vừa thương yêu vừa bâng khuâng . Rồi tôi không thể không ngồi xuống một chút , im lặng ngắm những cánh hoa " tiên tử " mộc mạc mà thanh cao , quê mùa mà duyên dáng - như lời của chàng đã nói năm nào . Đó là cái hôm mà chàng đã cùng tôi đi tìm hoa súng . Chàng bảo chàng không thích hoa sen mà lại thích hoa súng - hoa tiên tử , theo cách gọi của ông Đinh gia Trinh ( lâu quá rồi không biết tôi có nhớ lầm tên tác giả bài hoa tiên tử mà tôi đã học hồi đệ ngũ hay không nữa ).
Năm tôi học đệ nhị , ( có ) chàng (tới) hỏi :
- Em có thích hoa tiên tử không ?
Không hiểu sao tôi lại gật đầu -như một con rối 
Cách mấy ngày sau, chàng lại đến bên tôi thủ thỉ " Hoa tiên tử đã nở rồi em ạ !
Và nhỏ bạn thân của tôi khi nghe tôi thuật lại đã hùng hồn phiên dịch là " Trái tim tôi đã nở hoa tình yêu rồi em ạ " . Hì hì Thật là dễ thương cho cái tuổi học trò nông nổi !
Chỉ chừng đó mà suốt chiều đó tôi nghe người lâng lâng , trái tim hình như cứ rộn ràng một cách khó hiểu . Năm đó tôi cũng đã mười tám tuổi rồi ! Có điều là tôi lạc hậu nhất trong đám bạn của tôi - nghĩa là tôi chưa có người yêu . Có một nhỏ cứ theo cật vấn tôi miết
- Nè nhỏ , người yêu của mầy là ai , sao dấu kỹ vậy cưng ?
Tôi ởm ờ , cố gieo trong lòng nó mối hoài nghi ( cho đỡ quê ):
-Tao chưa có ,mầy ơi ...
- Xạo mầy ...!
Câu nói của nó làm tôi vừa nghe được ve vuốt tự ái lại vừa xấu hổ thầm . Tại tôi khó tính kiêu ngạo như vài đứa con trai chạng tuổi tôi phê phán hay vì tôi xấu xí vô duyên ? Để tới mười tám tuổi rồi mà vẫn chưa có ..." bồ" như tụi nó ?
Nhưng rồi một hôm có một cơn gió thật hiền thật lạ đã bất chợt thổi mát hồn tôi khi chàng xuất hiện . Chàng có nụ cười thật hiền tuy cách nói năng của chàng hơi cao ngạo . Nhưng tôi lại nghĩ cái cá tính đó phải có ở một người đàn ông tự tin và vững chải . Thế rôi tia nhìn dịu dàng của chàng bỗng làm tôi nghe xáo trộn nhịp tim . Và trong phút chốc ấy tôi đã chắc chắn rằng con thuyền chở trái tim ngao du của tôi đã có bến đậu!
Có vài con cá quẫy mình làm nước ao xao động -làm tôi đã giật mình ra khỏi giấc mơ xưa . Những bông hoa tiên tử ( của tôi ) rung rinh e ấp -như muốn chia sẻ cùng tôi một nỗi niềm ngày cũ . Và tôi vẫn không thể trả lời nổi một câu hỏi rằng đã mấy chục năm rồi mà sao tôi vẫn mãi ngây dại bâng khuâng mỗi lần nhìn thấy hoa tiên tử !

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Bão rớt nửa đêm



     Nửa đêm thức giấc nghe gió rít vù vù , mưa rào rào ...Phòng ốc tối om - điện cúp ! Hết hồn !Ủa mình đang ở QN hả ta. Từ từ nhớ ra ...À mình đã chia tay QN đã mười năm rồi . Ủa ..vậy là ..bão rớt hả ? Ừ ngày hôm qua đọc báo thấy bão lớn thổi vào miền Trung mà . Ôi ! bão rớt ở miền Nam mà còn ầm ào như vầy thì ở ngoài đó còn kinh khiếp đến bao nhiêu . Ôi! thương quá miền Trung !Thương quá năm xưa những lần bão lụt , nhiều lần mình cũng lội nước ngang tới hông để đi mua gạo mua mì . Có lần không có ông xã ở nhà mình đã cùng đứa con trai lớn mới 4 tuổi đội mưa gió chạy ra biền ven sông để chặt bắp và ôm chạy như bay vào nhà . Hai mẹ con vấp té lên té xuống rồi cũng hoàn thành công việc . Nhìn đống cây bắp trái no nưởng đã nằm gọn ở hông sân hai mẹ con vừa thở vừa cười và đập tay mừng chiến chắng . Lại nhớ có một năm lũ lên nhanh quá , đang ăn liên hoan ngày 20/10 , nhìn ra cửa sổ thấy nước lên vùn vụt ...Thế là mấy chị em ai nấy thu dọn nhanh như ma đuổi , ai nấy cũng hào hễn lo bay về nhà . Về tới nhà chồng thì chạy xuống trường tiểu học đón đứa con Út chưa về , vợ thì lo đi lùa bầy heo con chạy lạc ... Ôi và còn không biết bao nhiêu là kỷ niệm suốt hành trình mưa gió bão lụt suốt gần ba mươi năm " chinh chiến "!
    Và như vậy thì tưởng tượng sao nổi hai cái siêu bão Harvey và Irma đã đánh vào nước Mỹ ?! Ôi! Thiên nhiên xinh đẹp , thiên nhiên là nguồn sống của con người ; nhưng tới khi thiên nhiên cuồng nộ thì không có sự kinh hoàng khủng khiếp nào hơn !
  Cầu an lành cho mọi người trong cơn bão !

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Qua sông

Qua-sông ta mới biết
Gió sông thổi mát lòng
Thị phi trôi theo sóng
Tình - đời nhẹ như-không





Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

NHỚ NGOẠI !


 Nhớ hồi nhỏ không biết làm sao mà mấy đứa con gái tụi tôi đứa nào cũng sở hữu một cái đầu đen chí và trắng trứng - hihi bây giờ nhớ lại mà bắt rùng mình . Những ngày ngoại tôi lên thăm, tôi được hưởng cái đặc ân ngủ với ngoại để ngoại mằn trứng chí, sau khi ngoại dùng lược dày chải đi chải lại đến ê ẩm cả đầu  . Và bao giờ tôi cũng vòi vĩnh ra điều kiện :
- Ngoại phải kể chiện cho con nghe nha 
- Ừa , nằm yên để ngoại tước trứng chí rồi ngoại kể 
Một tuần hoặc có khi hơn mà tôi nghe chưa hết một câu chuyên . Bởi vì giọng ngoại kể vô cùng dịu dàng cộng thêm tay ngoại mằn mằn trứng trên đầu thật êm thật sướng đã làm tôi chỉ nghe chỉ được có khi chưa xong phần nhập đề câu chuyện thì đã ngủ khò .Chuyện của ngoại không phải là chuyện ngày xưa Lọ lem hay Tấm Cám hay Thạch Sanh chém chằn hay Phạm công Cúc Hoa ,... Bởi vì những chuyện đó tôi đã đọc hết trơn hết trụi rồi . Tôi chỉ muốn nghe ngoại kể chuyện ngày xưa của ngoại ở miền quê miệt rẫy . Đó là chuyện ngoại là một tiểu thơ xinh đẹp , con của một hương chức nhà nền đúc cao tới ngực người lớn , chuyện ngoại đi chợ hoặc đi đây đó bằng xe song mã , chuyện ông cố kén rể , chuyện ngoại nên duyên với ông ngoại cũng vì tình bạn ( nhậu) của hai ông cố ,chuyện ngoại dìa xứ  ông ngoại -một năm  nước mặn nửa năm , ông ngoại phải mua mái chứa nước mưa để dành cho " người đẹp "tắm , chuyện bà ngoại gặp rắn khoanh tròn ở gầm bàn thờ của ông cố mà bà ngoại nói là con ngựa của ông Tà đến thăm ông cố, chuyện con cháu ngoại còng cọc - là tôi- bú vú da của ngoại từ hồi mới năm tháng , chuyện tấm hình còng cọc tắm trong thau bị ( được) một ông Tây chụp rồi gởi cho ngoại mà ngoại gói kỹ trong miếng giấy dầu và luôn luôn cất trong túi ( như một người tình hihihi), vv..
  Chuyện nào tôi cũng nghe câu được câu mất lơ mơ lẫn lộn giữa thức và ngủ giữa mơ và thực . và tôi đã nhớ những câu chuyện đó thật lem nhem như một đứa học trò vừa lười vừa dốt - mà nó cứ đinh ninh câu chuyện của ngoại dành cho nó sẽ không bao giờ dứt được 
 Rồi không biết vì đầu tôi đã hết chí hay vì tôi đã lớn mà tôi  bị mấy đứa em cướp mất đặc ân ngủ với ngoại hồi nào không hay 
Cho đến một hôm ngoại ra đi vĩnh viễn thì tôi chợt quáng quàng hụt hẫng . Ngoại ơi còn nhiều chuyện kể  của ngoại vẫn còn dang dở ,dan díu trong lòng con - Đứa học trò dốt nát ỷ lại sẽ mãi không có một câu chuyện tròn  trĩnh - như một niềm tiếc nhớ vô bờ của tôi khi nhớ về ngoại - bà tiên cổ tích của lòng tôi !
      


Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

MỘT KỶ NIỆM VỚI NHỎ BẠN THỜI TRUNG HỌC




Lục thập mà ngỡ còn mười sáu
Hai đứa từng đau đáu mộng mơ
Thuở yêu xa - bất chấp - dại khờ
Thấy cái gì cũng đẹp (chiến tranh cũng đẹp)
Cuộc sống vô thường rủi may còn mất
Ta cảm ơn trời vì trái đất còn quay
Cho đôi bạn già tụi mình gặp lại nhau đây
Cứ ngỡ còn mười sáu và cứ cười ...
Che nước mắt !

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Cô đơn ...

   
  Sáng nay , trên đường đi bộ về , tôi vẫn thấy một bà cụ ngồi trên một cái ghế mây kê ngoài hiên nhà , sát đường đi -  trên bàn có một bình trà và một dĩa bánh ngọt . Cũng như những lần trước cứ hễ thấy tôi ( và có lẽ với người khác cũng vậy ) bà vừa ngoắc vừa mời rất thân thiện:
  - Vào đây vào đây ăn bánh uống nước trà với tui ..
Vì không chuẩn bị thời gian nên đã nhiều lần tôi ngượng ngập từ chối :
  - Dạ để lần khác nhen dì ,...
Hoặc vả lả :
  - Dạ , bánh ngon quá nhưng con phải về có việc ..
Hoặc có khi tôi chỉ lắc lắc cái  đầu và cố cười thật đẹp để tỏ ý xin lỗi
Sau mấy tháng tôi đã vắng đi trên con đường ấy
  Rồi sáng nay , tôi lại trở lại , lại cũng thấy bà ngồi một mình ở chiếc ghế nơi vị trí mọi bữa . Tôi thấy nét mừng rỡ chợt hiện trên gương mặt nhăn nheo khô héo
Bà vẫy tay  :
  - Vào đây vào đây ..
Tôi dừng lại chào bà , chưa kịp nói gì thì bà rối rít :
  - Vào đây , vào uống nước trà với tui đi
Thấy tôi ngập ngừng bà nói tiếp vừa ra lệnh vừa van nài :
  - Đi mà , vào chơi với tui đi ...
  - ...
  - ...tui cô đơn lắm ...
Trái tim tôi chợt thắt lại . Tôi nhìn vào gian nhà khá khang trang nhưng vắng hiu . Tôi biết con trai và con dâu bà đã đi làm . Có lẽ bà chưa có cháu hay cháu bà đã đi học . Phải " cô đơn thực sự " thì mới khiến một người già bộc bạch nỗi lòng cô đơn trần trụi như vậy ! Ôi! cô đơn ! Người ta thường thấy cô đơn không phải vì ở một mình - có ai đã nói như vậy. Nhưng mà nếu ta "một mình thực sự"là vì ta chẳng có một niềm tin nào , một hy vọng nào , một yêu thương nào đủ sức choáng ngập tâm hồn ta đó thôi!
  Sáng nay tôi cảm nhận có một làn hơi nước-  mùa mưa đã rục rịch tới rồi.
   Tôi nhìn  viền nước nơi khoé mắt của bà cụ , thương cảm quá mà không biết nói một lời gì cho hợp tình hợp lẽ !
  Cho nên tôi chỉ biết làm thinh .
   Và thật tình tôi cũng muốn như vậy !

   "...Sáng khuya trưa tối , nhìn quanh một mình . Đường quen không tới , tìm nhau ngại ngùng . Chỉ vì đời mình , chưa có bình minh ...." (Lam Phương)