Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
...ngơ ngác !
Hôm qua đi ăn cưới . Tới món thịt nai bọn tôi bỗng chùn tay gắp . Một nhỏ bạn nói :
- Thịt rừng - đặc sản thời thượng đó
Nhỏ khác tiếp lời :
- Thịt này nhà hàng mua ở miền ngoài ( tức là miền trung đó )
- Họ đi săn về bán ...!
-Con nai đâu có nuôi như heo rừng được hả ta ?
- Hình như ...không được ... Do đó đây là "thịt thiên nhiên "...nên giá đắt ...!
Tự nhiên tôi buột miệng nói một câu ngớ ngẩn :
- Ui trời ! ăn kiểu nầy thì mơi mốt không còn con thú nào trong rừng nữa thì sao ta !
Cả bọn bạn tôi cùng cười cho một câu nói vừa con nít vừa bà già của tôi .
Nhưng bỗng có một nhỏ bỗng dưng phun một câu " cóc cắn "
- Thì ...con người sẽ vào rừng làm ...thú thôi ! Haha...
Sau câu nói " búa tạ " nầy , bọn tôi đứa thì cười haha , đứa thì xùy xùy , đứa thì chặc chặc , ...
Rồi một đứa châm biếm nhại lời thơ Tiếng thu :
mai không còn rừng thu
lá thu thôi xào xạt
con nai vàng ngơ ngác"
giờ đã thành nai khô !
Vậy là dĩa đặc sản thời thượng đã không được ưa chuộng ở bàn của chúng tôi... Bởi đứa nào đứa nấy hình như cũng vừa nhìn thấy hình ảnh "Con nai vàng ngơ ngác , Đạp trên lá vàng khô..." của Lưu Trọng Lư cứ ngơ ngác ...ngơ ngác ... rồi loạng choạng ngã lăn ( tội nghiệp ) !
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014
tôi nhớ !
![]() |
Hồ Chung Thủy phía trước trường |
![]() |
Trường tôi ! |
Tôi nhớ trường tôi nhớ lớp tôi
nhớ sao vạt nắng chỗ tôi ngồi
nhớ ơi là nhớ từng " con nhỏ "
nghịch ngợm thơ ngây - mắt biết cười
Tôi nhớ thầy cô - nhớ lắm thay !
thầy cô ngày ấy thật là oai !
ngoài mặt nghiêm ghê - mà trong dạ
hết sức bao dung " lũ trẻ này "
Tôi nhớ ngày xưa - không thể quên
chen chúc cổng trường đông như nêm
là dịp thi đua đôi chân khỏe
chờ bác gác trường : " vô đi mấy em ! "
dù trễ một phút cũng " than ôi " !
" bác Tào (*) ơi bác sao mà khó !"
thôi đành đứng chờ tiết thứ hai
cả bọn đứng chờ gần hụt hơi
ly chè đủ thứ - ngon số một
nhớ lại còn thèm mấy "nhỏ" ơi !
Hàng tháng nhà trường làm nội san
các lớp xôn xao làm báo xuân
anh trò chị trò thi nhau thức
cố o một bài " thiệt lẫy lừng !"
Tôi nhớ ...ngày xưa ...nhớ... (vân ...vân)
nỗi nhớ nhiều khi khó thành vần ?
tôi muốn sẻ chia cùng bè bạn :
"nỗi nhớ trường như nhớ tình nhân ! "
( *)bác Tào : bác gác cổng trường
Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014
Rơi ..!
Chị tôi hạnh phúc ...
- lên trời
Hí ha hí hửng chị ngồi dệt " mơ ..."
Ai dè ..TRỜI gạch sổ mơ
Chị rơi ...- gia tốc tự do ...
Tội ...đời !
Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014
Xin được một lần ...
Định mệnh nào đó đã khiến
tôi
mãi làm người đi dỗ...
Hết dỗ em ...
dỗ con...
đến dỗ cả ...đức ông chồng !
Tôi ao ước có một lần
được... dỗ!
Để
một lần
được
rơi lệ tình nhân...
tôi
mãi làm người đi dỗ...
Hết dỗ em ...
dỗ con...
đến dỗ cả ...đức ông chồng !
Tôi ao ước có một lần
được... dỗ!
Để
một lần
được
rơi lệ tình nhân...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)