Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

Thăm viện tâm thần

    Hôm qua thăm viện tâm thần
Trở về sao thấy bần thần cả đêm
   Này đây - anh cố giàu thêm
 Đánh bạc thua sạch cả tên không còn
   Này đây - anh học héo mòn
Trí óc bay mất chờn vờn hư không
  Này đây - chị gái yêu chồng
Sanh con nằm cử trong phòng ..cô đơn
   Lại thêm xa xót ghen hờn ..
 " Ông chồng khốn nạn dẫn con ấy về "
   Một lần trót vướng lời thề
Một cơn sản hậu ê chề kiếp hoa
  Này đây - anh cử tài hoa
 Đi tây du học vừa ba năm tròn
   Ở nhà bạn gái sang sông
 Được tin chàng bỗng hồn không còn hồn
  Về nước tìm lại trí khôn !
 Nằm luôn ở viện cũng tròn chục năm
   Nầy đây ông bác khổ tâm
 Ruông vườn đi đứt ...còn lâm tội   tù
    Chờ Bao Công ...đến trong mơ
Thế là vào viện ...đợi chờ ...cho xong
..........
   Này đây... nầy nữa ...vân vân ...
Mỗi người  một cảnh   trầm luân đây mà!

Nỗi buồn đeo tận đến nhà
"Phải chăng trần thế nghĩa là khổ đau ? "

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Em chẳng còn yêu ta ...

              Hôm nay em đã về !
              Ta đã nghe em thì  thầm :

               Mùa xuân ! Mùa xuân !

               Sao em vẫn ngập ngừng
               Nhón rất nhẹ rất nhẹ !
               Cười rất sẽ rất khẽ !
               Nhìn rất lặng rất lặng !

              Gần
                   mơ hồ
                             rất xa !

            Vì..
            Bởi vì ..
            Là thế ...!

            Em chẳng còn yêu ta ...
            Đời vô thường !
            Ừ nhể !
            Ha ha ...và... ha ha ...

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Súng và nhành dương







Ông xã cô có việc phải về quê . Hôm kia ông về quà cho cô nhiều thứ trong đó có một câu chuyện vô cùng thú vị 
  -  Ở quê  mình - bên kia sông - gần nhà của ông M.-  hình như là bí thư huyện ngày nào - dân họ đào  một cái hồ chắc để phục vụ tưới tiêu chi đó -
  - Và họ xây ở giữa hồ cái tượng Phật Quan Âm ...
  - Ủa ! Biết rồi hả ?
  - Em đọc trên int...Nhưng ông xã kể thì chắc sinh động hơn  ...
   - Trời ơi ! nịnh ...nghe muốn bịnh !
  -Họ định xây chùa ...như chùa Một Cột hả ...ông xã .. !
   - Tưởng.. voi quá đi ! Họ xây tượng chỉ để giữ vệ sinh cái hồ thôi !
   - ....!
   -Vì là dân mình tín ngưỡng Phật Bà  nên họ sẽ trân trọng nơi ngài ngự ...
  - Và họ sẽ giữ cho chỗ ngài ngự luôn thanh khiết ...
 - Ừ ...
 - Nhưng mà ...

  - Đúng đấy . Nhưng mà không biết có lời ra tiếng vào từ nơi não nơi nao rằng thì là .." mấy người nầy định tuyên truyền tôn giáo hay sao "..vv...và vv...
  - Thế là ...?
-Thế là người ta cho " cải tạo " pho tượng Phật Bà thành tượng cô du kích ! Người ta thay thế hai cánh tay cầm hồ lô và nhành dương của Phật Bà bằng hai tay bồng súng trường của cô du kích !
-Ha ha ha ...                                                                                                                                                                                                                      - Hực hực ..tức cười là người ta không "cải tạo " cái đế tượng nên cô du kích bồng súng vẫn đứng hiên ngang trên tòa sen  ...
-  Ha ha..  Vậy là ...cô du kích đi tu ...hay Phật Quan Âm đi du kích hở ông xã ?!
- Hức hức hức... câu hỏi rất ư là thời thượng và rất ư là sốc.. hỉ !
- Cho nên ...?
- Cho nên những anh chàng có chút máu hài đã ghi dưới đế tượng rằng :
          Nay ở trong kinh nên có thép .
         Phật Bà  cũng phải biết xung phong !

 - Há há há...và ...?
 - Và hôm nay thì cái hồ đã lềnh khênh  rác rưởi ...!
 - Hực hực hực ...
- Bà chỉ được cái cười ...cười như con đười ươi...
- Vậy thì em hông cười nữa ..mà em ..nàm thơ ...
 -Thôi ! cho anh xin !
 - Nhưng đã muộn rồi ông xã ơi !( ông không can kịp đâu ông ráng mà tiếp nhận hai câu thơ " con cóc " của em thôi)
 Trên : o du kích dương cao súng
 Dưới :  rác lềnh khênh kín ngập hồ ...

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Biến mất

  Biến  mất .Một từ ngữ hết sức bình thường phải không . Vậy mà hôm qua cô đã nghĩ nhiều về nó đến độ phải mất ngủ . Cũng bởi tại vì là cuốn phim cô coi có nội dung tàn nhẫn và một cái kết cũng vô cùng tàn nhẫn : nhân vật chính trong phim bị nhiễm chất phóng xạ . Và anh ta bị mắc chứng bệnh " bị thu nhỏ từ từ " . Từ một anh chàng cao to , anh ta cứ nhỏ lại nhỏ lại...Tới thời điểm chàng  chỉ còn bằng một con chuột , " được " ở một mình trong "một biệt thự" (đồ chơi )  chàng lại phải vất vả trốn chui trốn nhủi con mèo ( mà chàng đã từng cưng nựng ) -vì lẽ nó tưởng chàng là chuột chăng  ! Sau khi thoát khỏi cái vồ của con mèo chàng lại bị rơi vào một cái hộp nằm dưới tầng hầm . Ra khỏi hộp rồi lại tìm cách leo lên cầu thang gỗ...Ôi mỗi nấc thang chỉ cao chừng một gang tay mà thôi  nhưng bây giờ lại  là một vấn đề vô cùng nan giải với chàng !Thì ra  một việc khó hay dễ không phải do cái khó hay dễ của việc ấy mà cái chính là do tuỳ vào thời điểm tuỳ vào khả năng ,tuỳ vào  hoàn cảnh , tuỳ vào vv...và vv ...nữa !

  Sau khi diệt được con nhện hung dữ , bản năng sinh tồn  thôi thúc chàng dồn hết sinh lực  tìm đường sống - để được sống ! Sống ! sống ! ...
  Và ,  bản thân chàng vẫn tiếp tục tiến trình thu nhỏ . Từng giây ! Từng sat-na !
 Thu nhỏ ...nhỏ nữa... nhỏ nữa ...nhỏ mãi..!không dừng lại !.

... Cho tới một lúc mà không có vật gì cản trở ngăn cách chàng với không gian với vũ trụ được nữa...Chàng đã nhìn thấy được bầu trời bao la .Chàng đã trở thành một chất điểm ( vi trần ) trong vũ trụ bao la ! . Chàng vẫn còn là chàng . Chàng vẫn là con người  ! Nhưng là một con người đã biến mất  trước mắt vợ chàng , trước mắt anh chàng , trước mắt đồng loại của chàng ...
( Cho dù chàng vẫn khẳng định  rằng mình tồn tại ).

   Cô ngẫm lại mình và thấy hình như cô cũng không khác gì chàng . Cô đã và đang dần biến mất ... Mà cô vẫn cứ đinh ninh mình tồn tại ! 

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Một chút !

      Một chút nắng cho chồi hoa bung nở
      Một chút mưa cho mầm biếc thêm xanh
      Một chút yêu cho em biết nhớ anh
      Một chút nhớ dẫu mong manh  ngày tháng  !

      Một chút hương cho hoa tìm đến gió
      Một chút mây cho trời đủ đổ  mưa
      Một chút men cho tình yêu thêm vừa ..
      Một chút nhạy cho đời thêm hương sắc
        ....
      Một chút hoa cho chú ong tìm mật
      Một chút ngây cho trái tim  mở lối
      Một chút lãng mạn đủ cho lòng bối rối
      Một trái tim  tìm đến một trái tim
        ...
   
   
         ...

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Hôm qua và hôm nay !

       Hôm qua mình đi lễ
       Lễ Phật và lễ Thầy
      ( Ngày hai mươi mười một )
       Hương , hoa , tình, đời ,... say ...

Ngày xưa tóc thầy bạc
Do" bụi phấn rơi rơi "
Nay đã xa phấn bảng
Sao tóc thầy vẫn phai  ?!

      Ngày xưa nghe " thầy vắng "
      La hét - mừng nháo nhào!
      Hôm nay nghe" thầy vắng "
      Lặng thinh  buồn..
      ... Xôn xao !

Khi đến tuổi " biết nghĩ "
Mọi thứ... dường  trễ rồi !

Đời vô thường là vậy ...
Mặc phù vân ...
...Cứ trôi !

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Cái áo rách vai !

       Ngày nọ trời nóng bức ,cô tìm một cái áo phin để mặc cho mát .Tìm mãi mới được một cái áo cũ đời lâu lắc .Cô xỏ vào xong mới hay nó đã rạn ở vai .Hoạt động một chút thì cái lằn rạn nó liền bật ra thành vệt rách .Kệ !Rách càng mát !Với lại  mặc ở nhà mà- có ai đâu mà sợ bị ...chê xấu !
    Một lúc sau chị gái cô phát hiện cái áo rách của cô. Chị ấy lên giọng :
       - Trời ! bộ hết áo mặc rồi hả mi !
    Một bà chị khác trêu chọc :
   -Nó định làm cô gái lọ lem đấy mà !
    Một đứa em  phụ họa :
  - A ha ! Áo em rách vai ...quần tôi có hai miếng vá !
  Một đứa em khác  cũng lãng mạn không kém  :
   - Áo rách có cách người thương ...
Cô  cười cười :
   -Mấy người kệ tui nha !

Lát sau ngồi vào bàn ăn , nhìn thấy cái áo rách của cô, mẹ cô đã hoảng hốt :
   - Ủa ..áo con sao vậy ..Bị gì vậy con ? Có sao hôn con ? Đưa  cái vai mẹ coi nào !
 Các  chị và các em gái của cô đều cười rộ .
    Riêng cô , cô ứa nước mắt !