Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Sau cơn mưa

 Một em đõng đãnh ... gan lì 
 Một  em xuân thì  "núp bóng tùng quân "
Chỉ tội  cho em "đơn thân"
 Mưa gió một lần rơi rụng tả tơi ..


Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

MỘT KỶ NIỆM

      
                                                                     
   
   Hồi đó cô mới chuyển về trường theo diện theo chồng về quê .Ngôi trường nằm ở gần sát chân núi lạị ở bờ kia của một cái bàu  rộng cũng  hơn ba  chục  mét  mà lại không có cầu bắc ngang !. Ngày đầu đi đến trường  trình diện , Cô đã thật sự bị shock  khi thấy mấy em học trò gói ghém quần áo , sách vở trong một cái bọc và  bơi  qua bàu . Chưa hồi nào cô cảm động và trân trọng các em  như lúc đó .Rõ ràng cái sự  học đối với các em ở đây thật là vĩ đại !
   Gặp ông hiệu trưởng vồn vã, những đồng nghiệp săn đón ,những đứa học trò trao ánh nhìn thân thương , những phụ huynh chơn chất quý yêu ...nhưng cô giáo cũng không dấu nổi nỗi ngán ngẩm khi nhìn ngôi trường còn lè tè vách cây mái tranh ; bên trong phòng học hơi tối là cái bảng đen lở lói ..những cái bàn học trò bằng cây nhám nhúa ..và đặc biệt là ghế ngồi của các em là hai cây tre ghép lại !Vách ngăn giữa hai phòng học là những tấm phên tre đan vội -vì thế những đứa học trò ngồi cuối lớp rất có điều kiện giải sầu bằng cách trộm  ngó sang bên kia ...và không hiếm khi luồn sang bên ấy một mẫu giấy nho nhỏ ...Và những tiếng cười rúc rích ..có thể làm các em quên đi cái cảnh học quá tồi tệ chăng ?Cô nhớ có khi chính cô cũng   nhìn sang bên ấy những lúc học trò làm kiểm tra hoặc những khi nghe tiếng giảng bài hơi ...phóng đại !

 Nhưng mà lạ thay  sau nầy khi nghỉ hưu rồi ngồi nghiệm lại thì cô thấy rằng tình cảm cô dành cho học trò và ngôi trường đó là số một.Những năm tháng đi dạy trong đời thì ở ngôi trường nầy cô phục vụ tận tình nhất , xông xáo nhất dù lúc đó cô  có con còn rất nhỏ .Có phải chăng rằng mọi bà mẹ đều chăm chút cho những đứa con kém may mắn và bất hạnh hơn không ?!

   Những ngày đi dạy thật là vất vả . Ngày nào cô cũng đi sớm một tiếng để trừ thời gian chờ ghe  nhờ quá giang  . Thỉnh thoãng  cô cũng bị trể tiết vì chờ mãi ghe  không có ; thế là cô lại đi xâm xâm vào ủy ban xã  cách đó hơn hai trăm mét  để bắt đền  !Sau đó thì phải tự dạy bù để kịp chương trình kẻo "tội học trò ".Có một cô , cũng cùng tổ toán  với cô nhà ở Đà Nẳng , mới ra trường  chịu cực không nổi cứ khóc với cô hoài :
      - Trời cực chi mà cực quá như ri .Kiểu ni chắc em phải nghỉ dạy thôi chị ơi !
      - Ráng đi Vân .Chắc năm tới sẽ khá hơn đó !
      - Em thật không hiểu mắc chi chị lại về đây mần chi rứa ! Ở trong Nam dầu gì cũng đở hơn !
 Cô cười chứ biết nói sao đây . "Hoàn cảnh " mà !
   Hiệu phó chuyên môn thương tình hoàn cảnh của hai cô " tiểu thư " bèn sắp giờ dạy cho hai chị em cùng tiết cùng buổi để "đi về có nhau ". Lại sắp cho dạy buổi chiều  để hai cô  thư thả thời gian ...lội bùn . Thế là cứ khoãng 11h thì  cô Vân từ Đà Nẵng vào ghé nhà cô và hai chị em cùng xuất phát . Đi được vài trăm mét đường nhựa thì ... a la hấp xách dép ,xăn quần, lội lầy ...hơn bốn cây số ...Rồi thì là ngồi chờ ...ghe .
     Cứ như thế cho đến một hôm . Sau mưa lụt , nước rút , hai cô đi dạy lại bữa đầu tiên .
  Chiều đó , tan học xong ,hai cô cùng một số học trò ra bến  ngồi chờ ghe .Chờ rất lâu . Trời dần tắt nắng . Học trò lao xao :
   -Trời ơi gần túi rồi . Chết mi ơi mần răng mấy cô về kịp hè !
   -Nhà mi lút trong núi về túi có răng hôn ?
  - Hay mi lội qua đi chứ về túi nguy hiểm lắm
  - Mới lụt xong nước chaỷ mạnh  lại  sâu lắm ,  không nên bơi qua  đâu mấy đứa à .Cô ngăn .
  - Không răng mô cô ơi , nó bơi giỏi lắm
  - Không được . Ráng chờ chút nữa đi .Thế nào cũng có ghe của bà con đi làm về mà !
  Quả thật chỉ hơn mười phút sau các em đã mừng rỡ hét gọi :
  - Á Chú mười chú mười ghé vô chở cô con qua đi .
   Chiếc ghe ghé lại  . Hai cô cảm ơn rồi bước xuông ghe . Gần hai chục đứa học trò cũng lanh lẹ theo xuống . Be ghe mấp mé mặt nước :
   - Ghe khẳm quá ...!
   - Không răng mô cô ơi . Qua có chút chứ mấy . Mấy đứa bây ngồi yên nghe hôn .
 Rồi chú mười lui ghe ra . Ghe vừa quay mũi chín mươi độ thì bỗng đâu nó quay ngoặc luôn một trăm tám mươi độ ...rồi nó ngoặc lại một trăm độ.. ( cô độ thế chứ có biết đâu mà đo với đếm! ) rồi nó ngoặc luôn cái mũi chúi xuống luôn ..thăm đáy bàu !Thôi thì la oai oái inh ỏi . Những người dân ở gần đó chạy ra ...
     Điểm danh . Đủ . Rồi cười .Rồi khóc . Rồi cười .
    - Ượt hệt rôi . Cô cố đùa cho cô Vân nín khóc 
    - Lần nầy em nghỉ dạy luôn cho coi . Ai đời có cái cầu cũng lo hỏng nổi cho dân thì mần ăn cái chi !
   - Chị cũng rứa !
Nhưng rồi hai cô lại quên ngay lời hăm dọa ( nhà nước ) ngay vào ngày hôm sau ! Được cái là  ít bửa sau nhà nước đã bắc cho dân một cây cầu tạm bằng mấy tấm " ri " . Và , khoãng độ  hơn chục năm sau  khi cô và cô Vân  đã chuyển đi rồi thì nghe tin trường đã được đầu tư thành trường " chuẩn QG". Cũng mừng !


 Sau nầy mấy đứa học trò cũ ở ngôi trường đó lần nào  đến thăm cô nó đều không quên hỏi cô :
    - Cô ơi cô nhớ cái hồi chìm ghe hôn cô !Tụi em thương hai cô nhứt !
 Cô cười âu yếm nhìn chúng nó nhưng chỉ nói thầm :
    - Cô cũng thương mấy đứa nhứt .

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

nghe mưa

  Hôm nọ ,trời mưa thật  lớn  .
 Tiếng mưa ào ào như sấm dội xuống mái tôn như muốn hù dọa thần kinh của tôi .
  Từ nhỏ rất nhỏ khi chưa biết gì -nghe má thuật lại - là tôi đã rất sợ trời mưa . Cứ mỗi lần thấy trời chuyển mưa là tôi chạy tìm má và hét toáng lên : mưa mưa má ơi má lấy đồ vô !( dù tôi chẳng cần biết má có phơi đồ hay không ). Chuyện này cứ hể mỗi lần nói về tôi má đều không quên đem ra  "chiêu đải " .
   Nghe má  kể chuyện sợ mưa của tôi ,ông ấy cười ha ha . Một bửa , ông ấy truy vấn tôi :
- Nè , nói thiệt nghe coi , tại làm sao mà sợ mưa dữ rứa ?
 - Hỏng biết !
                                                                     - Trời ! sao trả lời y như cô gái của Chu Tử vậy ta !
                                                                      - Trời ! sợ thì sợ chứ cần gì có lý do !

     Sau này khi tôi đã " theo chàng về dinh " - vào cái thời bao cấp - thì hình như cái nỗi sợ mưa của tôi nó vội nhường chỗ cho những nỗi sợ khác lớn hơn nhiều - nhớ lại : tôi đã từng hằng ngày lầm lũi đi dạy dưới mưa ; tôi đã từng dầm mình cả giờ dưới mưa  chạy đua với nước lụt để chặt bắp vì ông xã không có ở nhà  , rồi cùng với thằng con ( chỉ mới bốn tuổi ) kéo bắp vào sân cao để kịp tránh lụt ;  đã từng xông ra mưa để lùa bầy heo con chạy lạc vào chuồng , đã từng dò dẫm từng bước trong nước lụt tới hôngđể đi mua gạo , vv... Cứ như thế nên ngày qua ngày tôi  đã từng ,,,; đã từng  ... Và tôi đã dần dần quên đi cái nếp tiểu tư sản  , dần dần buông mất những nỗi sợ tiểu tư sản ... 

   Một lần , từ bên kia bán cầu , nhỏ bạn điện thoại về nói châm chích  :
   -Nghe nói bận rày mi giỏi lắm hả ?
  - ...
  -Nghe nói được bầu phụ nữ hai tốt giỏi việc nước đảm việc nhà hả ?
  -...
  -Nghe nói ..
  - Mi cũng giỏi nghe nói dữ hén ...
  -Ừ ...ta còn nghe nói ...nghe nói bận rày mi hết sợ mưa rồi hả  ?Ngon hén !
  -...
  - Đừng lấy nước mắt làm mưa dọa ta nghen ..
Tôi bỗng bật cười :
  - Hừ mi cũng còn sợ mưa hả  ?


   Thêm một chục năm nữa ...Tôi bây giờ  đã thật sự trở thành một con trâu già không sợ dao phay  !
  - Thật không?
  - ...

     Vậy thực ra , con trâu già nó sợ gì nhỉ ?
   Hi hi .. Hình như nó chỉ sợ ... lạnh vì cô đơn !

    

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Trái mùa



          Trái mùa  em đến sớm
          Vẫn rực rỡ xinh tươi
          Vẫn yêu kiều kiêu hãnh
          Bởi em là hoa mai

          Trái thời người  lỡ thế 
          Sinh lầm thế lỡ thời
          Thời yêu và thời sống
          Chớm thu đã lập đông.

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Một ngày ...

                                                          
                         Tiêu dao cùng bè bạn (*)

        
                                                     Khi trên bộ..


 

                                                                  Lúc xuống thuyền



                                                                 




                                                                       Khi thì cuốc bộ..


  
                                                                    


 


                                                           Lại vừa rong chơi...



  

                                                           Hết chuối sáp...




                                                   Tới bưởi da xanh..!



 
                                                     Vừa ăn vừa tán ...linh tinh

.                                                      Đông tây kim cổ lanh quanh chuyện đời !




                                                       Sông nước đẹp quá trời ơi !

  

                                   Nói A đi nhé ...Cười tươi... chụp nà !



                                                   Mời anh mời chị xuống phà 

                            Xuôi dòng sông cũ ...mình về nhà thui !


( *)Cảm ơn phó nháy Đông Quang ( changcuariengai.blogspot.com) đã cho TD " mượn " những tấm hình "khó mua " này  !







*C3 ơ phó nháy Đông Quang đã " cho mượn " những tấm hình " khó m
















Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Núi chẳng dời thì ta dời !



núi dời...
Một ngày nọ đám đệ tử ham thích thần thông hỏi sư phụ:
-  Thầy ơi, thầy chỉ tụi con thuật di sơn đảo hải (dời non lấp biển) đi.
-  Được, vậy các con hãy đứng đây, chú tâm nhìn vào ngọn núi đằng kia... Thầy sẽ làm cho nó xích lại gần ta.
Đám đệ tử tập trung dòm núi suốt 3 ngày 3 đêm mà chẳng thấy có tác dụng gì cả,...
   Khi thấy sư phụ từ trong nhà thong thả đi ra thì liền nhao nhao lên:
-  Thầy ơi, sao chẳng thấy ngọn núi đó động đậy gì cả vậy?
-  Vô dụng, vô dụng! Các con tu tập bao lâu rồi mà vẫn còn chấp cái ngọn núi!?!
-  Dạ chúng con không hiểu ạ.
-  Vậy thì đi theo ta, ta sẽ chỉ cho thấy.

Sau khi dẫn đám đệ tự cố chấp đến chân núi, sư phụ dừng lại bảo:
-  Các con đã thấy núi xích lại gần ta chưa?
-  Dạ gần rồi, nhưng đó là do chúng ta đi đó chứ...
-  Cố chấp, cố chấp! Chẳng phải là núi không thể dời đi, nhưng để dời nó đi một li, ta phải tốn công gấp tỉ lần ta đi tới nó. Vậy sao cứ phải cố chấp vào việc núi dời chi vậy?!


*nguồn : CreatZy Notes

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Đến và đi

   Hai cái tin - hai cái chết xảy ra trong ngày - trong thân nhân những người bạn - làm cho những tâm hồn dù già nua cách mấy cũng không khỏi hoang mang và chao đảo
    Để rồi sau đó nhiều  buổi sáng thức dậy ta  nghe tâm hồn càng cô đơn và hụt hẫng . Có một nỗi buồn không tên gọi , có một nỗi sợ hãi vô cớ , có một nỗi tuyệt vọng khôn tả ...dần dần gặm nhấm ...khiến cho có rất nhiều buổi sáng - yên tĩnh - cũng đã làm  ta nghe cô độc đến rợn người ; sau một giấc mơ đưa ta lạc vào một xứ rất lạ .
    Có nhiều giấc mơ ta chỉ toàn đi trên những con tàu ...hải tặc . Có những giấc mơ ta chỉ có một mình , lạc lõng trong cánh đồng hoang . Rất nhiều giấc mơ ta bị trễ tàu , đi thi trễ hoặc đi học trễ - hình như trong mơ  ta chưa hề gặp hạnh phúc .
   -  Vậy có nghĩa là bồ đang hạnh phúc trong thực tế ? Con bạn ta trổ tài làm thầy bói giải mộng
   - ...

   Sáng nay,  ta đi đám tang mẹ của bạn , ta nói với bạn :
   - Chia buồn với bồ nghe ...
Ai dè bạn ta tỉnh bơ :
   -  Đâu có gì ...Có đến thì phải có đi ...Vậy thôi !
  Ta giật mình .
Ồ ! Phải  !Có đến thì phải có đi !